Chương 35: Đấu Giao Long!! Ngươi chết ta sống?!

Phản ứng của Thần Điêu thực sự vô cùng bất thường. Nó đột nhiên dựng đứng toàn bộ lông vũ khắp thân thể, kinh hãi bay vút lên tận trời cao, đồng thời không ngừng kêu lên những tiếng rít sắc nhọn xé tai, phát tín hiệu cảnh báo khẩn cấp cho Nguyễn Hưng và Hoàng Dung ở bên dưới! Hơn nữa, bên tai thấp thoáng vang vọng lại âm thanh tựa như tiếng rồng ngâm, lại giống như tiếng thú gầm thét từ thuở viễn cổ, khiến sắc mặt Hoàng Dung hơi biến đổi, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác chẳng lành.

Thần Điêu rốt cuộc bị làm sao? Vì sao nó lại hoảng loạn phát ra những tiếng kêu thất thanh như vậy? Hơn nữa, nàng luôn có cảm giác da đầu tê dại, từng thớ thịt rợn ngợp, trong lòng vô cùng bất an. Hoàng Dung đang lo lắng suy nghĩ thì đột nhiên, phía sau lưng vang lên một tiếng rít gió kinh thiên động địa. Tựa như có một luồng hung khí cực kỳ đáng sợ đang điên cuồng lao tới. Cơ thể nàng cứng đờ, vội vàng quay đầu lại nhìn.

Vừa nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng trước mắt, sắc mặt nàng lập tức đại biến, kinh hãi kêu thét lên:

— Á! Giao long?

— Sao có thể như vậy được? Trong khu rừng này vậy mà lại ẩn giấu loại quái vật khủng khiếp như thế, không… không… không thể nào…

Bị luồng hung khí ngập trời bao phủ, thân thể nàng run lên bần bật, dường như đã hoàn toàn mất đi khả năng cử động. Hai mắt mở lớn trừng trừng, trong đôi mắt xinh đẹp tràn đầy vẻ kinh hoàng tột độ, từng giọt nước mắt sợ hãi không ngừng tuôn rơi lã chã.

— Á! Cứu mạng!

Dù nàng có thông minh cơ trí đến đâu thì rốt cuộc vẫn chỉ là một thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi chưa từng trải qua đại nạn sinh tử. Nhìn thấy loài rắn độc tầm thường, nàng có thể không hề sợ hãi, nhưng khi phải trực tiếp đối mặt với con ác giao hung tợn như ma thần trước mắt, không bị dọa đến mức hồn phi phách tán, ngã quỵ tại chỗ thì Hoàng Dung đã cảm thấy mình “gan to bằng trời” lắm rồi. Nàng bất giác bật lên một tiếng kêu thảm thiết.

Chỉ thấy con ác giao khổng lồ đang bay lướt cao hơn mặt đất vài thước, đôi mắt đỏ ngầu như hai hòn than rực lửa, trong chiếc miệng rộng há toang tua tủa những hàng răng nanh sắc nhọn, đang lao thẳng về phía nàng. Sắc mặt Hoàng Dung trắng bệch không còn một giọt máu, toàn thân run rẩy kịch liệt, hoàn toàn không có cách nào né tránh.

Tốc độ của nó thực sự quá nhanh!

Đây rõ ràng là một con Giao Long đúng nghĩa, đã hoàn toàn vượt ra khỏi phạm trù mãnh thú phàm trần, đủ tư cách xếp vào hàng ngũ yêu quái thần thoại cái thế.

Hoàng Dung trong lòng hoàn toàn tràn ngập sự tuyệt vọng.

— Không!

Gần như trong khoảnh khắc tử thần ập đến trong gang tấc, nàng muốn quay đầu chạy trốn cũng đã không còn kịp nữa rồi. Phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ mạng nhỏ của mình hôm nay phải chôn vùi tại đây sao?

Hoàng Dung nước mắt giàn giụa, kinh hoàng thầm nghĩ. Nhưng ngay chính lúc này, nàng bỗng nhiên cảm giác nơi vòng eo thon thả của mình xuất hiện thêm một bàn tay to lớn vững chãi.

Ừm, chính là Nguyễn Hưng.

Hắn rốt cuộc muốn làm gì?

Vòng eo mềm mại bị bàn tay hắn siết chặt đến mức đau đớn. Bàn tay ấy cứng rắn như gọng kìm sắt thép, túm lấy thân thể nàng rồi nhấc bổng lên cao, động tác ấy giống như muốn dâng nàng thẳng vào miệng con ác giao.

Cơn đau buốt kích thích mãnh liệt vào hệ thần kinh mỏng manh của Hoàng Dung. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ngập tràn hiểm nguy và sợ hãi, nước mắt trong khóe mắt nàng lập tức tuôn trào ra dữ dội hơn bao giờ hết.

Nguyễn Hưng rốt cuộc là muốn làm gì cơ chứ?

Chẳng lẽ hắn muốn dùng chính thân xác của mình để làm mồi nhử cho ác giao cắn nuốt, nhằm đổi lấy chút thời gian quý báu để bản thân hắn chạy trốn sao?

Vừa nghĩ đến khả năng tàn nhẫn ấy, nỗi tuyệt vọng cùng cực lập tức tràn ngập khắp tâm can, Hoàng Dung cảm thấy toàn thân mình tựa như vừa rơi thẳng xuống đáy hầm băng lạnh giá. Đầu óc nàng ong ong quay cuồng, trong lòng chỉ còn lại nỗi bi thương tột cùng, từng dòng nước mắt tủi thân uất nghẹn trào ra ướt đẫm gò má.

“Đúng rồi… Mình và Nguyễn Hưng vốn dĩ chẳng có quan hệ thân thích máu mủ gì, miễn cưỡng lắm cũng chỉ có thể xem là hai kẻ xa lạ tình cờ gặp gỡ rồi nảy sinh chút thiện cảm với nhau mà thôi. Hoàn Nhan Khang vì vinh hoa phú quý, vì bảo toàn thân phận Tiểu Vương gia tôn quý mà còn dám nhẫn tâm hạ sát cha ruột để chứng minh lòng trung thành. Trong khoảnh khắc sống chết kề cận này, hắn đem mình ra làm tấm bia đỡ đạn để đổi lấy cơ hội sống sót cho bản thân, xét cho cùng cũng là một sự đánh đổi hoàn toàn đáng giá.”

Hoàng Dung âm thầm bi quan suy nghĩ.

— Hu hu hu… Mình sắp phải chết thật rồi sao? Cha ơi, con gái vĩnh viễn không thể gặp lại cha được nữa rồi…

Trong thời khắc sinh tử cuối cùng, nhìn thấy con ác giao đang lao thẳng tới, Hoàng Dung bật lên một tiếng khóc than bi thương xé ruột xé gan.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, nàng chỉ cảm thấy bàn tay đang giữ chặt eo mình đột nhiên dùng lực kéo mạnh về phía sau, sau đó vận dụng toàn bộ sức mạnh bình sinh ném bổng thân hình nàng bay vút lên trời cao.

Nàng còn chưa kịp định thần phản ứng thì thân thể mảnh mai đã lao vút lên không trung tựa như một cánh diều gặp gió, dường như sắp sửa hòa tan vào khoảng trời xanh thẳm mênh mông.

Vù…

Tiếng gió rít gào bên tai buốt rát tựa như những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào da mặt. Tốc độ bay của Hoàng Dung tăng vọt lên đến cực điểm, thân thể nàng đột ngột bị quăng bổng lên một khoảng không rất cao.

Nàng cảm thấy toàn thân lạnh buốt vì sương gió, nhưng nơi lồng ngực trái lại đột nhiên trở nên ấm áp lạ thường.

Nguyễn Hưng hoàn toàn không hề vứt bỏ nàng.

Nguyễn Hưng tuyệt đối không phải là loại người đê tiện, ích kỷ như vậy.

Nguyễn Hưng hoàn toàn khác biệt với tên cầm thú Hoàn Nhan Khang kia.

— Điêu huynh, mau đỡ lấy nàng!

Đột nhiên, một tiếng thét lớn đầy uy lực vang vọng khắp thung lũng.

Thần Điêu đang bay lượn đầy bất an trên tầng không vốn là một loài linh cầm đã thông linh tính. Tận mắt nhìn thấy cảnh tượng hiểm nguy này, đồng tử của nó lập tức co rút lại kịch liệt. Cuối cùng, nó vẫn quyết định mạo hiểm sà cánh lao xuống, vươn cặp móng vuốt sắc nhọn chuẩn xác đón lấy thân thể mềm mại của Hoàng Dung, sau đó tức tốc vỗ cánh bay vút lên tầng mây cao hơn.

Miếng mồi ngon đã tới tận miệng vậy mà lại vuột mất trong gang tấc!

Giao Long ngửa đầu nhìn thẳng lên trời cao, điên cuồng gầm rít từng hồi phẫn nộ về phía Thần Điêu. Ngay sau đó, nó ngoắt đầu quay lại, đôi mắt rực lửa giận dữ trừng trừng nhìn chằm chằm vào bóng hình Nguyễn Hưng.

Chính cái tên loài người nhỏ bé này đã dám cả gan phá hỏng bữa ăn của nó?

Ánh mắt của Giao Long lộ rõ vẻ hung tàn bạo ngược đến cực điểm. Thân hình khổng lồ của nó lập tức hung hãn lao tới, hung uy cái thế ngập tràn khắp không gian, cái miệng rộng đỏ lòm há toang, để lộ ra những hàng răng sắc nhọn tua tủa, dường như muốn một ngụm nuốt chửng toàn bộ thân xác Nguyễn Hưng vào bụng.

Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Nguyễn Hưng vẫn giữ được sự bình tĩnh đến lạnh lùng. Hắn thi triển thân pháp Ma đạo cực hạn, thân hình thoăn thoắt lùi nhanh về phía sau, lùi sát đến bên cạnh tảng đá lớn, sau đó bàn tay đột ngột vươn ra chộp lấy thanh Huyền Thiết Trọng Kiếm.

— Ha ha ha! Một con nghiệt súc mới mọc được hai móng vuốt, linh trí còn chưa hoàn toàn khai mở mà cũng dám mơ tưởng nuốt sống bổn tọa sao? Đúng là trò cười nhảm nhí!

Nguyễn Hưng gầm lên một tiếng vang dội.

Hắn hai tay nắm chặt thanh Huyền Thiết Trọng Kiếm, tung mình nhảy vọt lên không trung. Nguồn chân nguyên nội lực hùng hậu vừa mới đột phá bước vào Tiên Thiên sau khi bùng nổ tăng vọt, lập tức điên cuồng tuôn trào cuồn cuộn khắp các kinh mạch trong cơ thể. Hắn vung kiếm tựa như đang giơ một tấm phản sắt khổng lồ, hung hãn giáng thẳng một đòn sấm sét vào miệng con Giao Long.

Keng keng! Rầm!

Một chuỗi âm thanh va chạm kim loại đinh tai nhức óc vang rền khắp sơn cốc.

Giao Long đau đớn uốn éo vặn vẹo thân thể khổng lồ, không ngừng gầm thét trong điên loạn. Ánh mắt nó càng thêm phần hung tàn và bạo ngược khát máu. Nó cảm nhận rõ ràng hàm răng dưới sắc nhọn của mình đã bị thanh trọng kiếm đập cho gãy vụn nát bấy.

Trong cơn thịnh nộ ngập trời, thân hình nó lại một lần nữa lao mạnh về phía trước, hung hãn há to miệng nuốt chửng xuống.

Nguyễn Hưng, không… đừng mà!

Ở tít trên không trung, Hoàng Dung được Thần Điêu quắp chặt đã hoàn toàn thoát khỏi phạm vi nguy hiểm. Nàng cúi đầu nhìn xuống dưới đúng lúc trông thấy toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng này, lập tức phát ra một tiếng kêu thét thê lương thảm thiết.

Nguyễn Hưng, chàng đừng chết mà!

Nước mắt tuôn rơi làm nhòe đi đôi mắt phượng.

Hoàng Dung tận mắt chứng kiến cảnh tượng Nguyễn Hưng hai tay cầm Huyền Thiết Trọng Kiếm, cả người lẫn kiếm bị chiếc miệng khổng lồ của con ác giao nuốt trọn vào trong bụng. Chỉ trong một cái chớp mắt ngắn ngủi, bóng dáng vững chãi của hắn đã hoàn toàn biến mất không còn tăm tích.

Sắc mặt nàng đại biến xám ngoét, hoảng loạn gào thét trong tuyệt vọng, cõi lòng dường như vỡ vụn sụp đổ hoàn toàn.

Bản thân mình đã được cứu sống an toàn.

Thế nhưng còn Nguyễn Hưng thì sao?

Hắn đã chết rồi.

Trong thời khắc hiểm nguy cận kề cái chết, hắn hoàn toàn không hề lựa chọn quay đầu bỏ chạy để giữ mạng sống cho riêng mình, mà lại dứt khoát tóm lấy nàng ném cho Thần Điêu. Mình đã an toàn thoát khỏi miệng cọp, nhưng mà…

Nguyễn Hưng vì muốn cứu lấy mạng sống của nàng mà đã bị con ác giao nuốt trọn vào bụng mất rồi.

Nước mắt Hoàng Dung cứ thế tuôn trào như mưa xối.

Nàng chỉ cảm thấy nơi mềm yếu sâu thẳm nhất trong cõi lòng mình vừa bị một quả chùy vô hình giáng mạnh một đòn sấm sét. Vô số những luồng cảm xúc phức tạp, ngổn ngang đồng thời cuộn trào dâng lên: không dám tin vào sự thật, không cam tâm chấp nhận, không nỡ buông tay, nỗi niềm lưu luyến khôn nguôi…

Cho đến tận thời khắc thật sự sắp sửa vĩnh viễn mất đi hắn, nàng mới đột ngột bàng hoàng nhận ra rằng hình bóng của người nam nhân này từ lúc nào đã khắc sâu một dấu ấn không thể phai mờ trong trái tim non nớt của mình.

Dấu ấn sâu đậm ấy giờ đây đã vĩnh viễn không cách nào có thể xóa nhòa được nữa.

Thần Điêu trên không trung cũng phát ra một tiếng kêu rầu rĩ bi thương, dường như chính bản thân nó lúc này cũng đang cảm thấy vô cùng đau lòng tiếc thương cho số phận của Nguyễn Hưng. Thế nhưng nó hoàn toàn không dám liều lĩnh hạ cánh xuống mặt đất để đối đầu trực diện với con Giao Long hung bạo kia, chỉ đành quắp chặt lấy Hoàng Dung bay mỗi lúc một cao hơn, ra sức muốn đưa nàng rời khỏi vùng đất chết chóc này càng xa càng tốt.

— Không! Thần Điêu, đừng bay đi xa! Mau thả ta xuống dưới đó! Nguyễn Hưng nhất định vẫn chưa chết! Chúng ta vẫn có thể cứu được huynh ấy mà! Ta nhất định phải cứu bằng được huynh ấy trở về!

Hoàng Dung khóc nấc lên từng hồi nghẹn ngào, nước mắt tuôn rơi như suối trào. Toàn bộ những tình cảm thiếu nữ bấy lâu nay bị đè nén sâu kín trong lòng dường như cùng một lúc bùng nổ dữ dội, trở nên mãnh liệt và tha thiết chưa từng có.

Thế nhưng Thần Điêu hiển nhiên tuyệt đối không chịu quay đầu trở lại. Có lẽ bản thân nó không muốn nhìn thấy Hoàng Dung quay lại để nạp mạng chịu chết uổng phí, hoặc cũng có thể chính nội tâm nó vô cùng e sợ không dám đối đầu sinh tử với con Giao Long kia.

Nó cứ thế sải rộng đôi cánh quắp theo Hoàng Dung bay thẳng về phương xa biền biệt. Cho dù Hoàng Dung có gào khóc thảm thiết, van xin nài nỉ đến mức nào đi chăng nữa, nó vẫn kiên định không hề lay chuyển phương hướng.

Cảnh vật đồi núi phía xa xăm dần dần thu nhỏ lại rồi biến mất, những giọt lệ nhòa càng khiến cho tầm mắt nàng trở nên mơ hồ mông lung.

Thế nhưng chính vào khoảnh khắc thiêng liêng này, hình bóng của Nguyễn Hưng trong tâm trí người thiếu nữ đã trở nên vĩ đại và cao lớn vô cùng.

Nàng ngửa mặt lên trời gào thét trong tuyệt vọng:

Nguyễn Hưng, chàng nhất định không được chết đâu đấy!

Tốc độ bay của Thần Điêu thực sự quá nhanh. Chưa đầy nửa canh giờ ngắn ngủi, nó đã vượt qua một quãng đường xa xôi vạn dặm, tiến thẳng vào địa phận Giang Nam sông nước, rồi nhẹ nhàng đáp xuống một vùng bến cảng rộng lớn ven hồ trông vô cùng sầm uất.

Hoàng Dung lúc này đã gào khóc đến mức khản đặc cả giọng. Thần Điêu lặng lẽ thu cánh đứng sừng sững bên cạnh, dáng vẻ lúng túng dường như cũng chẳng biết phải làm cách nào để an ủi nàng.

— Hu hu hu… Nguyễn Hưng, huynh nhất định sẽ không sao đâu đúng không. Nhất định huynh sẽ không thể chết dễ dàng như vậy được. Nếu như huynh thực sự chết rồi, một mình Dung nhi trên cõi đời này biết phải tiếp tục sống thế nào đây…

Nàng đau đớn ôm mặt khóc lóc, bi thương thê lương đến cùng cực.

— Ừm… vị cô nương này, không rõ vì duyên cớ gì mà lại đau buồn thảm thiết đến nông nỗi này? Nơi đây vốn là địa phận thuộc quyền quản hạt của Lục Gia Trang chúng ta. Theo lẽ thường tình tiếp đón, tại hạ vốn dĩ nên nhiệt tình mời cô nương vào trong phủ để làm khách quý. Chỉ có điều hiềm một nỗi gần đây Lục gia chúng ta đang có đại cừu nhân chuẩn bị kéo đến gây chuyện sinh sự. Phụ tử ta thực lòng không muốn làm liên lụy đến người vô tội bên ngoài. Ta thấy cô nương tốt hơn hết vẫn nên nhanh chóng rời khỏi chốn này, tránh tự rước lấy họa sát thân vào mình…

Đúng lúc này, bên tai nàng bỗng vang lên giọng nói trầm tĩnh, nghiêm túc của một vị thanh niên trẻ tuổi.

— Hu hu hu… Nguyễn Hưng ơi!

Hoàng Dung dường như hoàn toàn chẳng nghe lọt tai bất kỳ lời nào.

Nước mắt nàng vẫn không ngừng tuôn rơi xối xả. Vị thanh niên đứng phía sau thấy vậy cũng bối rối chẳng biết phải mở lời khuyên can nàng ra sao nữa.

Ngay chính lúc ấy, một giọng nói ngập tràn kinh ngạc và ngờ vực bỗng nhiên vang lên từ phía sau:

— Hoàng cô nương, thực sự là cô sao…?

Âm thanh này nghe sao mà có chút quen tai đến lạ kỳ.

Thân thể mềm mại của Hoàng Dung khẽ run lên một cái. Nàng khó nhọc ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên nhìn, quả nhiên đập vào mắt nàng chính là sự xuất hiện của Quách Tĩnh.

Quách Tĩnh sau khi đã nhìn kỹ, xác nhận người con gái đang khóc lóc thảm thiết trước mặt đúng thật là Hoàng Dung, liền lập tức vội vã chạy ùa tới hỏi han:

— Hoàng cô nương, cô làm sao thế này…?

— Sao vậy Quách huynh? Huynh có quen biết với vị cô nương này sao?

Vị thanh niên họ Lục kia hơi nhíu mày cất tiếng hỏi.

— Lục huynh không biết đó thôi, vị cô nương này chính là ái nữ duy nhất của Đảo chủ Đào Hoa Đảo danh chấn thiên hạ đấy! À đúng rồi, nếu như Mai Siêu Phong thật sự tìm tới đây để báo thù, chỉ cần có Hoàng cô nương ở đây tọa trấn, chắc chắn bà ta cũng sẽ phải kiêng dè mà không dám quá mức làm càn đâu!

Quách Tĩnh vội vàng đưa tay đỡ Hoàng Dung đứng dậy, sau đó quay sang nhìn vị thanh niên họ Lục, nở nụ cười chất phác thật thà nói.

— Ồ? Hóa ra là thiên kim tiểu thư của Đảo chủ Đào Hoa Đảo sao? Nếu Quách huynh đã có quen biết sâu đậm từ trước, vậy thì chi bằng mời cô ấy cùng vào trong phủ rồi chúng ta hãy từ từ nói chuyện tiếp.

Vị thanh niên họ Lục nghe thấy thân thế hiển hách của nàng, đành phải mở lời mời mọc.

Hoàng Dung lúc này ánh mắt hoàn toàn đờ đẫn vô hồn, nước mắt vẫn không ngừng lăn dài trên má, cứ thế máy móc cất bước đi theo Quách Tĩnh tiến vào bên trong khuôn viên Lục Gia Trang.

Sau khi đã bước vào trong phủ đệ, tất cả mọi người cùng nhau ngồi tề tựu trong đại sảnh để bàn chuyện.

— Cái gì cơ? Quách Tĩnh, những lời ngươi vừa nói rốt cuộc có phải là sự thật trăm phần trăm không? Vị cô nương trẻ tuổi này thực sự là con gái ruột của Đảo chủ Đào Hoa Đảo sao? Ngươi… ngươi chính là tiểu sư muội của ta ư?

Trang chủ của Lục Gia Trang — Lục Thừa Phong, rõ ràng chính là một trong những đệ tử chân truyền năm xưa của Đảo chủ Đào Hoa Đảo Hoàng Dược Sư.

Bí mật về thân thế môn phái này suốt bao nhiêu năm qua ông chưa từng hé răng tiết lộ với bất kỳ ai, ngay cả đứa con trai ruột thịt bên cạnh cũng chưa từng được nghe ông nhắc tới nửa lời.

Thế nhưng ngày hôm nay, sau khi đột ngột nghe Quách Tĩnh vạch trần thân phận thực sự của Hoàng Dung, ông kinh ngạc đến mức buột miệng thốt ra bí mật chôn giấu bao năm, khiến cho toàn bộ những người đang có mặt trong sảnh đường đều sững sờ ngơ ngác.

— Cha, cha vừa nói vị cô nương này chính là tiểu sư muội đồng môn của cha sao?

Thanh niên họ Lục sững sờ kinh ngạc hỏi lại.

— Lục trang chủ, những lời ông vừa thốt ra rốt cuộc là có hàm ý gì đây? Hóa ra ông và con ả ma đầu Mai Siêu Phong kia lại là đồng môn sư tỷ đệ với nhau sao? Vậy việc ông cố ý mời Giang Nam Lục Quái chúng ta nán lại đây trợ quyền rốt cuộc là mang mưu đồ mờ ám gì?

Bất thình lình, Kha Trấn Ác chống gậy sắt lên tiếng chất vấn đầy gay gắt.

— Không sai chút nào, chẳng lẽ Lục trang chủ đang muốn đem đám huynh đệ chúng ta ra làm trò hề để đùa cợt sao?

“Diệu Thủ Thư Sinh” Chu Thông cũng sa sầm nét mặt, trầm giọng truy vấn.

— Tại hạ làm sao dám có ý nghĩ bất kính đó được chứ! Tuy rằng ta và Mai Siêu Phong trên danh nghĩa đích thực là đồng môn tỷ đệ, nhưng tình nghĩa từ lâu đã sớm đoạn tuyệt, không còn qua lại gì với nhau nữa rồi. Hơn nữa, suốt mấy chục năm trời đằng đẵng qua hai bên cũng chưa từng có lấy một phong thư từ liên lạc. Cách đây vài ngày, ta đột nhiên nhận được mật thư của Mai Siêu Phong gửi tới, nói rằng nội trong vài ngày nữa ả sẽ đích thân tới Lục Gia Trang này để bái phỏng.

— Năm xưa, Lục mỗ chỉ vì việc vợ chồng Mai Siêu Phong cả gan phản bội sư môn, trộm đi bí kíp mà bị ân sư trong cơn lôi đình đánh gãy cả hai chân, nhẫn tâm trục xuất khỏi Đào Hoa Đảo. Sau đó vì quá mức phẫn uất hận thù, chính ta đã sai người tung tin tức ra khắp giang hồ rằng vợ chồng Hắc Phong Song Sát đang nắm giữ trong tay nửa bộ 《Cửu Âm Chân Kinh》, khiến cho vô số cao thủ võ lâm khắp nơi điên cuồng truy sát hai người bọn họ đến bước đường cùng.

— Chư vị thử công tâm phán xét xem, hôm nay nàng ta đột ngột gửi thư báo tin muốn đến Lục Gia Trang bái phỏng, dẫu trong thư không nói thẳng ra là đến để báo thù rửa hận, nhưng lẽ nào lại là có ý tốt muốn đến tìm ta để ôn lại chuyện cũ năm xưa sao?

— Đôi chân này của ta nay đã tàn phế, công lực võ công bình sinh bị tổn thất mất bốn phần. Trong khi đó Mai Siêu Phong lại ngày đêm tu luyện tà công trong 《Cửu Âm Chân Kinh》, thực lực tăng vọt hung hãn vô cùng. Chính vì lẽ đó, ta mới nói rằng Lục Gia Trang này sắp sửa gặp phải đại họa diệt môn khó tránh khỏi.

— Duy chỉ có điều này, Quách Tĩnh, vị cô nương đây thực sự chính là tiểu sư muội ruột thịt của ta sao? Rốt cuộc làm cách nào mà ngươi có thể biết rõ được chuyện này?

Lục Thừa Phong kiên nhẫn phân trần ngọn ngành mọi chuyện với Giang Nam Lục Quái, sau đó liền quay sang nhìn Quách Tĩnh dồn dập gặng hỏi.

— Hóa ra chân tướng mọi chuyện lại là như vậy! Lục trang chủ, thật không ngờ ngài lại chính là đệ tử chân truyền của Đảo chủ Đào Hoa Đảo. Ta hoàn toàn hiểu ra rồi. Xem ra Lục trang chủ đã hiểu lầm sâu sắc ý tứ của Mai tiền bối rồi. Mai Siêu Phong lần này là hoàn toàn nghe theo lời chỉ dẫn của Hoàng cô nương, đang dốc lòng lặn lội đi khắp chân trời góc bể để tìm kiếm lại các vị sư huynh đệ đồng môn năm xưa, hy vọng có thể đứng ra hòa giải, giúp mọi người hóa giải toàn bộ ân oán hiềm khích trong quá khứ để cùng nhau quay về nhận tổ quy tông.

Đến lúc này Quách Tĩnh cuối cùng cũng đã vỡ lẽ mọi chuyện.

Hắn lập tức tiến lên một bước, hướng về phía Lục Thừa Phong khom mình cúi đầu hành lễ, nghiêm túc giải thích rõ ràng.

Ngay sau đó, hắn đem toàn bộ những biến cố long trời lở đất từng xảy ra tại kinh đô Đại Kim Vương Triều kể lại một lượt tường tận từ đầu đến cuối.

Lục Thừa Phong cùng các vị hiệp khách trong Giang Nam Lục Quái nghe xong toàn bộ câu chuyện đều không khỏi há hốc mồm kinh ngạc tột cùng.

Đúng ngay chính lúc này, một cơn gió lạnh lẽo bỗng từ ngoài cửa thổi thốc vào sảnh đường.

Thân ảnh Mai Siêu Phong thoắt ẩn thoắt hiện tựa như một bóng ma quỷ dị bỗng nhiên xuất hiện sừng sững giữa đại sảnh, cất giọng trầm trầm lạnh lẽo:

— Lục sư đệ, đã bao nhiêu năm không gặp lại nhau rồi, đệ dạo này vẫn khỏe mạnh chứ?

— Mai Siêu Phong, trước tiên hãy tạm gác chuyện cũ năm xưa sang một bên đã. Đây… đây thực sự chính là tiểu sư muội đồng môn của chúng ta sao?

Sau khi đã nghe Quách Tĩnh giải thích tường tận mọi việc, tảng đá đè nặng trong lòng Lục Thừa Phong cũng đã được trút bỏ đi rất nhiều.

— Cái gì cơ? Tiểu sư muội sao? Tiểu sư muội vậy mà cũng đang có mặt ở nơi này ư!

Mai Siêu Phong nghe vậy vô cùng kinh ngạc.

Vừa lắng tai nghe thấy đúng thật là giọng khóc nức nở quen thuộc của Hoàng Dung, bà ta lập tức sốt sắng lao vội tới gần, trầm giọng gặng hỏi:

— Tiểu sư muội, rốt cuộc là kẻ nào to gan dám ức hiếp muội? Mau nói rõ cho sư tỷ biết, ta nhất định sẽ thay muội băm vằn thây kẻ đó ra để báo thù, bắt hắn phải nếm thử sự tàn độc của Cửu Âm Bạch Cốt Trảo này!

— Đúng vậy đó tiểu sư muội, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì kinh thiên động địa vậy muội?

Lục Thừa Phong cũng sốt ruột vội vã cất tiếng hỏi han.

U u… u u…

Đột nhiên, một khúc ngọc tiêu thanh thoát phiêu dật bỗng từ đâu vang vọng truyền tới.

Giai điệu huyền diệu của tuyệt khúc 《Bích Hải Triều Sinh Khúc》 vang vọng sâu thẳm vào tận tâm can của tất cả mọi người có mặt trong sảnh.

Tâm trạng hỗn loạn đau đớn của Hoàng Dung dưới sự xoa dịu kỳ diệu của tiếng tiêu ấy vậy mà bỗng chốc trở nên bình tĩnh lại không ít. Nàng cố gắng gượng gạo kìm nén cảm xúc, nghẹn ngào bật lên một tiếng khóc than đầy tủi hờn:

— Cha ơi… sao đến tận bây giờ cha mới chịu xuất hiện tìm con cơ chứ?

— Dung nhi, con nha đầu bướng bỉnh này, chưa được sự cho phép của ta mà đã dám cả gan tự ý lén lút trốn khỏi Đào Hoa Đảo. Thế nào rồi? Lần này một mình bước chân ra ngoài chốn giang hồ đã nếm đủ mùi uất ức cay đắng rồi có phải không?

Một bóng dáng lão giả thanh cao khoác trên mình bộ thanh bào phiêu dật chậm rãi hiện ra từ trong hư không.

Dáng vẻ của ông vô cùng tiêu sái, phong thái trác tuyệt thoát tục tựa tiên nhân. Chỉ trong một cái chớp mắt ngắn ngủi, thân ảnh ông đã như dịch chuyển tức thời xuất hiện ngay bên cạnh Hoàng Dung. Trong đôi mắt sắc sảo của ông ngập tràn tình yêu thương vô bờ bến của một người cha già dành trọn cho đứa con gái bảo bối duy nhất, trầm giọng cất lời:

— Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì tày đình vậy con?

— Cha ơi… Nguyễn Hưng huynh ấy chết mất rồi! Sau này một mình con biết phải sống tiếp thế nào đây? Hu hu hu… Huynh ấy vì muốn liều mạng cứu lấy con mà đã bị con ác giao khổng lồ nuốt chửng vào bụng rồi…

Hoàng Dung lại òa khóc nức nở trong lòng cha, dáng vẻ vô cùng đau khổ và bất lực.

— Cái gì cơ? Nguyễn đại ca chết rồi sao? Chuyện đó làm sao có thể xảy ra được cơ chứ?

Sắc mặt Quách Tĩnh đột nhiên đại biến, thảng thốt kêu lên.

Nguyễn Hưng ư?

Đông Tà Hoàng Dược Sư khẽ nheo đôi mắt phượng lại, trong ánh mắt thoáng hiện lên một tia nghi hoặc khó hiểu, lập tức lên tiếng gặng hỏi.

Hoàng Dung vừa khóc nấc vừa đứt quãng kể lại toàn bộ biến cố kinh hoàng đã xảy ra nơi Kiếm Trủng.

Tất cả mọi người đang có mặt trong sảnh đường sau khi lắng nghe xong đều không khỏi xúc động nghẹn ngào, tâm thần chấn động sâu sắc.

Nguyễn đại ca dám xả thân vì nghĩa, liều mình cứu người trong cơn hiểm nguy, hành động ấy thực sự khiến cho kẻ khác phải nghiêng mình kính phục!

Quách Tĩnh cất giọng nặng trĩu đầy vẻ tôn kính.

Từ Giang Nam Lục Quái, Mai Siêu Phong, cho đến Lục Thừa Phong… từng người một đều không ngừng thở dài cảm khái tiếc thương cho một bậc anh tài.

Ngay cả một đại tông sư tính tình cổ quái kiêu ngạo như Hoàng Dược Sư lúc này cũng phải khẽ nhíu mày, hít sâu một hơi khí lạnh rồi trầm giọng cảm thán:

— Thật không ngờ nơi thâm sơn cùng cốc ngoại thành Tương Dương lại ẩn giấu một con Giao Long thành tinh hung tợn đến như vậy. Tên tiểu tử họ Nguyễn kia một khi đã lọt vào bụng thú dữ thì e rằng tính mạng đã lành ít dữ nhiều rồi. Thật là đáng tiếc cho một trang tuấn kiệt…

— Không đâu! Cha ơi, con tuyệt đối không tin Nguyễn Hưng sẽ chết dễ dàng như vậy đâu! Huynh ấy nhất định sẽ không sao cả!

Hoàng Dung lại gào khóc lớn tiếng trong tuyệt vọng.

Toàn bộ sảnh đường tức thì rơi vào một khoảng không im lặng như tờ.

Hiển nhiên là vào lúc này, tuyệt nhiên không có một ai tin rằng một kẻ phàm nhân dẫu có tu vi cao đến đâu lại còn có khả năng sống sót sau khi đã bị nuốt trọn vào bụng Giao Long. Mọi hy vọng thực sự quá đỗi mong manh, hão huyền.

Sau cơn bàng hoàng, mọi người đành tạm thời nán lại nghỉ ngơi bên trong Lục Gia Trang.

Sau những giờ phút chìm đắm trong đau thương tột cùng, Hoàng Dung đột nhiên sực nhớ ra tung tích của Thần Điêu đã hoàn toàn biến mất từ lúc nào.

Bởi vậy cho nên, trong lòng nàng chợt nảy sinh linh cảm rằng Thần Điêu chắc chắn đã tức tốc bay quay trở lại cánh rừng ngoại thành Tương Dương, đồng thời thâm tâm nàng luôn vững một niềm tin sắt đá rằng Thần Điêu nhất định sẽ có thể mang về cho nàng tin tức chứng minh Nguyễn Hưng vẫn còn sống trên đời.

Chính vì lẽ đó, nàng kiên quyết quyết định nán lại Lục Gia Trang này để mòn mỏi chờ đợi tin tức.

Thế nhưng ngay vào chính thời khắc này, Thần Điêu rốt cuộc đang ở nơi đâu?

Quả thực hoàn toàn không nằm ngoài dự đoán của Hoàng Dung, con linh cầm ấy sau khi gửi gắm nàng an toàn đã thật sự lập tức vỗ cánh bay ngược trở về hướng thành Tương Dương.

Tốc độ bay lượn xé gió của nó nhanh đến mức kinh hồn bạt vía.

Trên đường bay quay trở lại nơi chốn cũ, từ trên tầng mây cao phóng tầm mắt nhìn xuống dưới, nó đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng bên trong cánh rừng hoang, ngay phía bên ngoài động phủ Kiếm Trủng, con Giao Long khổng lồ kia đang quằn quại trong đau đớn tột cùng, không ngừng lăn lộn gầm thét dữ dội trên mặt đất.

Sức mạnh hung tàn cuồng bạo của nó khi va đập lung tung đã khiến cho từng mảng cổ thụ ngút ngàn liên tiếp gãy đổ tan tành, ngay cả những khối cự thạch nặng hàng ngàn cân cũng bị thân thể nó quất vỡ vụn thành muôn mảnh đá dăm.

Thần Điêu vốn dĩ là loài linh thú đã sớm thông linh tính từ lâu. Vừa chao lượn trên tầng không, đôi mắt sắc lẹm của nó đã rất nhanh chóng phán đoán ra được một sự thật kinh ngạc: sinh mệnh lực cùng khí tức của con Giao Long kia đang suy giảm với một tốc độ vô cùng chóng mặt.

Mặc dù bản thân nó hoàn toàn không thể biết được tình hình cụ thể diễn ra bên trong khoang bụng của Giao Long là như thế nào, nhưng có một chân lý chắc chắn mà nó hoàn toàn thấu hiểu:

Nguyễn Hưng cho đến tận thời điểm này vẫn chưa hề bị dịch vị của Giao Long tiêu hóa ăn mòn!

Hơn thế nữa…

Cái tên nhân loại điên cuồng kia dường như đang tiến hành một màn đồ long nghịch thiên ngay từ bên trong cơ thể nó?

Ang… gào… rống!

Giao Long không ngừng uốn éo vặn vẹo điên cuồng, ra sức cuộn tròn thân thể khổng lồ lại thật chặt, dường như muốn dùng toàn bộ sức ép của các khối cơ bắp để ép cho Nguyễn Hưng nát vụn thành tương thịt.

Đáng tiếc thay cho nó, một canh giờ trôi qua, hai canh giờ trôi qua, rồi trọn vẹn ba canh giờ dài đằng đẵng nặng nề trôi qua.

Nguyễn Hưng bên trong chẳng những không chết, mà ngược lại chính bản thân con hung thú khổng lồ kia lại càng lúc càng trở nên suy kiệt, hơi tàn lực kiệt.

Bất thình lình, Thần Điêu trên không trung chớp lấy thời cơ ngàn năm có một, thân hình như mũi tên rời cung lao vút thẳng xuống dưới.

Cặp mỏ sắc nhọn như đao kiếm của nó hung hãn mổ thẳng vào một bên mắt đỏ ngầu rực lửa của con Giao Long.

Một bên mắt của hung thú lập tức bị mổ mù nát bấy, máu tươi bắn ra tung tóe.

Giao Long đau đớn phát ra những tiếng gầm thét thảm thiết đến xé toạc không gian, thương thế toàn thân càng thêm phần nghiêm trọng trí mạng.

Kỳ thực, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên khi tận mắt nhìn thấy con Giao Long viễn cổ này xuất hiện, Nguyễn Hưng bằng vào kinh nghiệm ma đạo từng trải ngàn năm đã lập tức hiểu rất rõ ràng rằng: với thực lực cảnh giới Tiên Thiên sơ kỳ vừa mới đột phá của mình, nếu như lựa chọn đối đầu trực diện từ bên ngoài, hắn tuyệt đối trăm phần trăm không phải là đối thủ có thể đánh lại được lớp lân giáp hộ thể kiên cố của con quái vật này.

Đứng trước lằn ranh sinh tử cận kề trong gang tấc, tâm cảnh của hắn vẫn duy trì được sự lạnh lùng và tỉnh táo đến rợn người.

Đầu tiên, hắn dứt khoát dùng toàn lực ném Hoàng Dung lên trời để Thần Điêu kịp thời đón lấy giải cứu.

Ngay sau đó, hắn liền quyết đoán đưa ra một sự lựa chọn vô cùng táo bạo và điên cuồng.

Ngay khoảnh khắc con Giao Long há to chiếc miệng chậu máu lao xuống nuốt chửng, hắn liền tức tốc vận chuyển bí pháp Súc Cốt Công thu nhỏ các khớp xương toàn thân, chủ động mượn theo lực hút mà lao thẳng vào sâu trong khoang bụng của Giao Long.

Vừa mới lọt vào bên trong cơ thể con quái vật, trước mắt Nguyễn Hưng lập tức chìm vào một màn đêm đen kịt không một tia ánh sáng.

Thân thể hắn tựa hồ như vừa trượt qua một đường hầm nhớp nháp chật hẹp chứa đầy chất dịch nhầy tanh tưởi.

Liền ngay sau đó, những khối cơ bắp cứng như sắt đá bên trong thành dạ dày của cự thú bắt đầu điên cuồng co bóp dữ dội, dồn dập ép chặt lấy thân thể hắn từ bốn phương tám hướng, giống như muốn nghiền nát toàn bộ xương cốt lục phủ ngũ tạng của hắn thành một đống bùn máu rồi từ từ tiết dịch tiêu hóa.

Thế nhưng Nguyễn Hưng tuyệt nhiên vẫn không hề có lấy nửa phần hoảng loạn hay sợ hãi.

Ánh mắt hắn lạnh lẽo thấu xương, hơn thế nữa sâu trong con ngươi còn bùng cháy lên một tia tà quang hung tàn khát máu tột độ.

— Đồ súc sinh nghiệt súc! Nếu ở bên ngoài thì bổn tọa quả thực tạm thời chưa làm gì được lớp vảy của ngươi, nhưng một khi ngươi đã dám nuốt ta vào trong bụng, thì ngày hôm nay chính là ngày tàn tận số của ngươi!

Nguyễn Hưng gầm lên một tiếng trầm đục đầy sát khí.

Hắn lập tức rút ra một thanh chủy thủ sắc bén phi phàm, không ngừng điên cuồng đâm chém, rạch nát từng thớ thịt và lục phủ ngũ tạng bên trong cơ thể Giao Long.

Trong khoảnh khắc sinh tử hiểm nghèo nhất, bản tính của một vị đại ma đầu hung hãn tàn bạo nơi Ma giới cuối cùng cũng đã bộc lộ ra toàn bộ bộ mặt dữ tợn và khát máu vốn có của chính mình.

Bên trong khoang bụng bị đâm chém bừa bãi truyền đến từng cơn đau đớn thấu tận tâm can, máu tươi tuôn chảy xối xả lênh láng.

Giao Long đau đớn điên cuồng ngửa cổ gào thét rống giận khắp núi rừng.

Trong cơn lôi đình cuồng nộ, các khối cơ thịt trong bụng nó tựa như những bức tường thành bằng đồng đen, càng lúc càng điên cuồng gồng cứng lại ép chặt lấy thân hình Nguyễn Hưng.

Áp lực ngạt thở khổng lồ ấy đè nặng đến mức khiến cho lồng ngực Nguyễn Hưng gần như không thể hô hấp được nữa, cảm giác ngột ngạt khó thở như muốn nổ tung lồng ngực.

Thế nhưng Nguyễn Hưng tuyệt đối không bao giờ có ý định buông xuôi bỏ cuộc.

Dẫu cho nguy hiểm trùng trùng bủa vây, đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch không hề có lấy một tia tuyệt vọng.

Dựa vào ý chí ma đạo kiên cường sắt đá phi thường của mình, hắn nghiến chặt răng kiên trì chống đỡ không ngừng nghỉ, hai tay tiếp tục điên cuồng vung đao đâm chém, cắn xé, phá hoại mọi ngóc ngách bên trong cơ thể con hung thú.

Một canh giờ dài đằng đẵng trôi qua.

Hai canh giờ nặng nề trôi qua.

Rồi tròn ba canh giờ nghẹt thở trôi qua.

Sau một cuộc kịch chiến giằng co sinh tử kéo dài đẫm máu, lực co bóp từ các khối cơ bắp của con Giao Long rốt cuộc cũng đã bắt đầu dần dần yếu ớt đi trông thấy.

Rõ ràng là vào lúc này, sinh lực của nó đang bị bào mòn và trở nên suy kiệt trầm trọng.

Thế nhưng bản thân Nguyễn Hưng lúc này cũng chẳng hề dễ chịu hơn là bao.

Trận chiến đẫm máu này quả thực có thể xem là một cuộc đại quyết đấu sinh tử đích thực, khoảng cách giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như một sợi tơ mành.

Khí lực cùng chân nguyên toàn thân hắn cũng đã tiêu hao đến mức cực hạn cạn kiệt.

Nếu như không phải nhờ vào việc toàn bộ hệ thống khung xương cốt của hắn trong tiền kiếp từng được bảo vật chí cao vô thượng của Cốt Ma cải tạo và tôi luyện qua, trở nên cứng cáp và dẻo dai hơn người thường gấp bội phần, thì e rằng thân xác hắn đã sớm bị nghiền nát thành tro bụi từ lâu rồi.

May mắn thay, cuối cùng nhờ vào ý chí sắt đá mà hắn vẫn có thể kiên cường cắn răng chống đỡ thành công.

Hắn tuy không thể biết rõ được ở bên ngoài rốt cuộc con Giao Long đã gặp phải biến cố gì, nhưng hắn chỉ cảm nhận được một điều rõ ràng: sức phản kháng của nó đột nhiên suy yếu đi một cách rõ rệt.

Cơ hội phản kích ngàn năm có một của hắn rốt cuộc đã chính thức điểm tới!

Trong đáy mắt Nguyễn Hưng bùng lên vẻ dữ tợn, hung tàn và tàn nhẫn đến tột cùng.

Ngay tại thành khoang bụng của Giao Long, hắn nhanh chóng chọn chuẩn một vị trí hiểm yếu rồi vung chủy thủ điên cuồng đâm khoét liên tục vào nơi đó.

Máu rồng đỏ thẫm ấm nóng xối xả phun ra như suối trào.

Hắn tựa như một kẻ đang đào hầm phá ngục, từng chút từng chút một dùng đao khoét sâu xuyên thủng vào bên trong các lớp thịt dày.

Miệng vết thương bị khoét mỗi lúc một rộng lớn hơn, mũi đao sắc lẹm càng lúc càng áp sát đến gần lớp vảy rồng màu xanh biếc ở phía bên ngoài.

Nguyễn Hưng đã nhìn thấy rõ ràng tia hy vọng phá trùng vây để tái sinh.

Mà vào chính lúc này, khí tức của con Giao Long bên ngoài lại càng thêm phần suy kiệt thảm hại.

Ang——!

Nhìn từ toàn cảnh bên ngoài thung lũng, con Giao Long đang điên cuồng vặn vẹo thân hình đồ sộ của mình trên mặt đất, giống như một kẻ sắp chết đang gắng gượng thực hiện cuộc giãy giụa tuyệt vọng cuối cùng trước khi trút hơi thở tàn.

Thế nhưng sinh mệnh của nó nay đã thực sự đi đến bước đường cùng mạt lộ.

Đặc biệt chính là vào đúng thời khắc quyết định này, Thần Điêu trên không trung lần thứ hai chớp lấy thời cơ chí mạng, lao xuống mổ mù nốt con mắt đỏ ngầu còn lại duy nhất của nó.

Giao Long ngửa cổ phát ra những tiếng kêu gào thảm thiết bi ai và đau đớn khôn cùng.

Cả khoang bụng lẫn đôi mắt mù lòa đều phải hứng chịu những cơn đau đớn xé toạc linh hồn.

Khí lực toàn thân của con hung thú càng lúc càng trở nên cạn kiệt yếu ớt.

Từng tia sinh cơ cuối cùng trong cơ thể nó bắt đầu dần dần tiêu tán vào hư không.

Phập!

Đột nhiên, một mảng vảy rồng màu xanh biếc cứng cáp trên thành bụng con Giao Long bỗng bị một lưỡi chủy thủ sắc lẹm từ bên trong hung hãn hất tung văng ra ngoài.

Kế tiếp ngay sau đó chính là mảnh vảy thứ hai, rồi mảnh vảy thứ ba liên tiếp bị cạy tung ra…

Rất nhanh chóng sau đó, một lỗ hổng đẫm máu to lớn đã xuất hiện ngay trên thành bụng của con Giao Long.

Thân ảnh của Nguyễn Hưng từ bên trong lỗ hổng máu me ấy hiên ngang chui tọt ra ngoài.

Toàn bộ thân thể hắn từ đầu đến chân lúc này đều nhuộm kín một màu máu rồng đỏ thẫm tươi rói.

Khóe môi hắn nở một nụ cười dữ tợn tà dị khôn tả.

Ánh mắt hắn lại lạnh lẽo thấu xương đến cực điểm, một màu đỏ ngầu tà ác bao phủ trọn vẹn lấy con ngươi.

Thần thái và ánh mắt ma quái ấy…

Dường như còn hung bạo, khát máu và đáng sợ hơn cả con ác giao viễn cổ kia gấp bội phần!

— Hô… Xem ra thực lực cảnh giới hiện tại của bản thân ta quả nhiên vẫn còn quá mức yếu ớt.

— Tuy nhiên, con Giao Long nghiệt súc này không biết đã tu luyện hấp thu tinh hoa trời đất suốt bao nhiêu ngàn năm qua, thân thể nó gần như đã chạm ngưỡng hóa thành yêu thú thực thụ. Ẩn sâu bên trong đan điền của nó chắc chắn có kết tinh ra một viên nội đan thượng phẩm vô giá.

— Đợi đến sau này khi ta thong thả luyện hóa sạch sẽ nguồn dược lực ấy, tuyệt học 《Bích Hải Vô Lượng Công》 cùng tu vi chân nguyên của ta nhất định sẽ có được những bước tiến bộ vượt bậc kinh thiên động địa.

— Ha ha ha ha ha…!

Nguyễn Hưng đột ngột ngửa mặt lên trời xanh cất tiếng cười lớn vang dội khắp núi rừng.

Tiếng cười tà dị, ngông cuồng, bá đạo và tràn ngập khí thế bễ nghễ thiên hạ.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Theme
Text Indent
cover
Chương 35: Đấu Giao Long!! Ngươi chết ta sống?!
Đại Việt Đế Quốc 3