Thanh Trà hớn hở bê ra hai cái chén nhỏ, đặt lên bàn đá cho hai người. Tần Dịch cười tươi: “Sao chỉ lấy có hai cái? Ngươi cũng uống một chén đi!”
Thanh Trà lắc đầu như trống bỏi: “Ta với rượu là kẻ thù không đội trời chung! Rượu thì có gì hay, trà mới là đỉnh cao!”
“PHỐC…”
“Thanh Trà tu hành còn yếu, uống rượu này là say bí tỉ ngay.” Cư Vân Tụ nhấc hồ lô rót rượu, tay áo phải khẽ kéo lên, lộ ra đoạn cổ tay trắng như tuyết. Rượu chảy vào chén ngọc, phát ra âm thanh như suối reo, từ cảnh vật đến ý cảnh, đẹp đến mức muốn ngừng thở.
Tần Dịch luôn cảm thấy chỉ cần Cư Vân Tụ ngồi đó, cả thế gian như ngập tràn thanh tao và nhã nhặn. Nàng chính là hình mẫu hồng tụ điển hình trong lòng các văn nhân cổ đại, lại pha thêm chút tiên khí xuất trần và khí chất của một tông chủ, hòa quyện thành một thứ ý vị không gì sánh bằng. (Hồng tụ = mỹ nữ, khỏi giải thích nhiều!)
Vậy nên, chiều hè ngồi nhâm nhi rượu trong đình, tự nhiên thêm phần thi vị. Nàng ngồi đó thôi, đã là một bài thơ rồi.
Chén rượu đầy, Tần Dịch nâng chén kính: “Từ lúc bái vào sơn môn, được sư tỷ quan tâm, tận tình chỉ dạy, Tần Dịch thật chẳng biết lấy gì cảm tạ. Mượn chén rượu ngon này, kính sư tỷ!”
Cư Vân Tụ chớp đôi mắt đẹp, ánh mắt lóe lên chút phức tạp khó nói, nhưng nàng chẳng nói gì, chỉ bảo: “Võ Đạo của ngươi lại đột phá rồi? Nếu ta không nhìn lầm, trước đây ngươi chỉ ở Dịch Cân tầng ba, giờ tầng bốn đã vững, sắp hướng tầng năm rồi, đúng không?”
“Đúng vậy, không gian thí luyện của sư tổ đúng là hợp với ta.” Người khác hệ thống khác, chẳng hiểu nổi Võ Đạo, nhưng Cư Vân Tụ là đại năng Huy Dương, vượt cấp quá xa, liếc cái là nhìn thấu. Tần Dịch cũng chẳng định giấu nàng.
Nói đến đây, hai người cụng chén “đinh” một cái, mỗi người uống cạn.
Chén rượu vừa vào cổ, Tần Dịch lập tức cảm thấy một luồng nhiệt bùng nổ từ dạ dày, máu huyết sôi trào, đầu óc quay cuồng. Hàng loạt cảnh tượng như trailer phim lướt qua trong đầu, muốn nhìn kỹ thì chẳng rõ. Mặt hắn đã đỏ bừng, ngà ngà như say.
Dù sao giờ hắn cũng có căn cơ tu hành kha khá, không đến nỗi uống một chén là out. Muốn thấy rõ mấy cảnh kia, chắc phải uống thêm?
Gò má Cư Vân Tụ cũng ửng hồng, rõ là rượu này ngay cả với cảnh giới Huy Dương như nàng cũng có tác dụng. Nàng trông càng thêm diễm lệ như hoa đào, hương thơm mùa hè quanh đây cũng chẳng sánh nổi một góc.
Cư Vân Tụ thở dài, rót thêm chén nữa cho hắn, quay lại chuyện lúc nãy: “Ta chỉ điểm ngươi thì có gì to tát. Giờ ai cũng biết, gốc rễ của ngươi là Tiên Đạo truyền thống, chiến lực chính vẫn là Võ tu. Ngươi có hệ thống riêng, ở đây chỉ là học hỏi thêm thôi.”
Tần Dịch vội nói: “Đừng nói thế! Sư tỷ chỉ dạy là thật lòng, ta được lợi không ít đâu.”
Lời này đáng ra là câu trả lời bình thường, chẳng ai bắt bẻ được. Nhưng đúng lúc này, nói thế lại sai to! Nó vô tình nhấn mạnh cái “sư đồ chi thực” mà Cư Vân Tụ đang muốn tránh xa nhất.
Cũng chẳng trách Tần Dịch, đổi ai vào cũng chẳng nghĩ ra được drama này.
Ánh mắt Cư Vân Tụ càng phức tạp, nhưng nàng không đáp, chỉ nâng chén thứ hai, ra hiệu.
Tần Dịch uống cạn.
Chén này bắt đầu có hiệu quả.
Đầu óc mơ màng, như lạc vào giấc mộng tỉnh. Hắn rõ ràng cảm giác mình về thời hiện đại, ngồi vẽ tranh dưới bóng cây buổi chiều, gió mát ý ấm, chim hót hoa nở, y chang khung cảnh hiện tại.
Sư tỷ xinh đẹp kề sát bên, nhìn từng nét vẽ của hắn. Hai người gần đến mức Tần Dịch cảm nhận được cả xúc cảm cơ thể nàng.
Xúc cảm đó giống hệt lúc Cư Vân Tụ từng cầm tay dạy hắn vẽ.
Tần Dịch hơi quay đầu, thấy dung mạo sư tỷ.
Đó là Cư Vân Tụ trong bộ đồ công sở hiện đại, đeo kính, như một giáo sư. Vẫn tài trí thanh nhã, nhưng thiếu chút tiên khí, thêm phần gần gũi. Mặt nàng đỏ như táo chín, khiến người ta muốn cắn một miếng. Đôi mắt long lanh, sóng gợn lăn tăn, ánh lên chút xấu hổ xen lẫn vui mừng khi kề cận. Đôi môi khẽ cong, như chờ hắn hôn.
“Đúng là Hoang Đường Mộng!” Tần Dịch lắc đầu, xua hình ảnh đi. Trước mắt vẫn là Cầm Kỳ Phong, Cư Vân Tụ cổ trang ngồi đối diện, cây xanh mướt, mây trắng trôi, mùi rượu hòa quyện với hương thơm của nàng, thấm đẫm lòng người.
Lúc này, Cư Vân Tụ nhìn hắn, mắt như cười mà không cười. Rõ ràng nàng tỉnh mộng sớm hơn, chỉ không biết nàng thấy gì, mà mặt đỏ rực hơn cả ban nãy.
Tần Dịch hiểu ra ý nghĩa của rượu này. Nó không tạo ảo cảnh như hắn tưởng, mà dẫn dắt tiềm thức, cho thấy thứ sâu thẳm trong lòng – thứ thường là điều không thể có, hoặc chẳng thực tế. Vì thế mới gọi là hoang đường.
Như kẻ ăn mày mơ ngồi Kim Loan điện, quần thần cúi lạy, ba ngàn mỹ nữ muốn gì có nấy. Mộng tỉnh, thấy hiện thực khắc nghiệt, có lẽ ngộ ra.
Nếu không ngộ, có thể chìm đắm, chẳng muốn tỉnh.
Mới hai chén, men say còn nhẹ, mà tâm hồn đã lâng lâng. Nếu say khướt, còn gì nữa?
Liệu có thoát được giấc mộng hoang đường, tìm được giải thoát?
Cư Vân Tụ bỗng cười: “Trước đây uống Hoang Đường Mộng, cảnh mộng nhàm chán lắm. Hôm nay lại thú vị ngoài mong đợi. Uống thêm vài chén không?”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyenyy18.comTần Dịch cười: “Sao dám từ chối?”
Cư Vân Tụ vừa rót rượu vừa nói: “Ngươi bảo chiều hè uống rượu, có thể làm thơ. Hôm nay có thơ gì không?”
Tần Dịch buột miệng: “Trong mộng không biết thân là khách…”
Cư Vân Tụ khựng tay, ngẩng lên nhìn hắn.
Tần Dịch gõ đầu, thấy câu này sai sai. Không phải vì lạc ý bài thơ gốc, mà vì hắn bị cuốn vào logic “ai là khách”. Hắn do dự.
Trong mộng về hiện đại, chẳng phải hắn mới là khách?
Ai mộng, ai thật?
Hắn vội đổi đề tài, trêu: “Sư tỷ mộng thấy gì? Có thấy ta không?”
Cư Vân Tụ thản nhiên: “Ngươi nghĩ nhiều rồi… Chỉ mộng người lạ, không mộng ngươi.”
Lời vừa dứt, chén rượu đã đầy. Nhìn mặt nàng đỏ bừng, Tần Dịch chẳng tin nàng chỉ mộng người lạ, nhưng cũng không vạch trần, chỉ cười, uống cạn chén nữa.
Chén này vào bụng, Tần Dịch thầm kêu không ổn.
Hình như… không trụ nổi! Rượu gì mà ba chén là gục thế này?
Chưa kịp phản kháng, hắn đã chìm vào mộng cảnh.
Mộng đổi bối cảnh, như trong Cổ Mộ. Hắn nằm trên hàn ngọc, sư tỷ lơ lửng trên không, treo trên dây thừng…
Cái gì đây? Thần Điêu Hiệp Lữ à?
Tam sinh tam thế, luân hồi cái khỉ gì, rõ ràng là lấy ký ức của hắn, gán ghép tình cảnh hợp lý để tạo mộng!
Cảnh lại đổi, trong bụi hoa, hai người không thấy nhau, nhưng tay chạm tay. Hắn thấy một đoạn tay trắng như ngọc, lòng bàn tay áp vào nhau, xúc cảm chân thật.
Tần Dịch nuốt nước bọt.
Đây chẳng phải cảnh tu luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh sao? Sao mình lại dâm tà, mơ cái này?
Khoan… Tư duy lúc này chậm chạp, ký ức mơ hồ. Chẳng phải sau cảnh này, chẳng bao lâu sẽ tới sự kiện Long kỵ sĩ?
Dù sao cũng sắp rồi…
Tần Dịch bỗng cảnh giác. Đây là lời cảnh báo chăng?
Nếu không ra tay, sẽ bị kẻ khác nhanh chân? Nếu là Dương Quá trọng sinh, chắc chắn chẳng chờ tới lúc hối hận, ngay từ trong Cổ Mộ đã đập cửa sổ giấy, cùng Tiểu Long Nữ song tu song sướng, đúng không?
Hắn với Dương Quá trọng sinh khác gì nhau, lẽ nào cứ ngốc nghếch chờ đợi?
Nhưng… Cư Vân Tụ đâu phải Tiểu Long Nữ. Tiểu Long Nữ sớm động lòng với Dương Quá, còn Cư Vân Tụ với hắn…
Kệ đi! Đây là mộng, không phải thật. Mộng mà còn không dám làm, sống làm người còn ý nghĩa gì?
Tần Dịch buông thả, vươn tay kéo mạnh.
“Ai nha!” “Tiểu Long Nữ” trong bụi hoa bị kéo vào lòng hắn.
Nhuyễn ngọc ôn hương, mùi thơm của Cư Vân Tụ… Ơ, sao còn mặc quần áo? Đạo diễn, ngươi đọc nguyên tác chưa thế!
Kệ. Tần Dịch cúi xuống, nhắm môi Cư Vân Tụ trong lòng mà hôn.
Ngoài hiện thực, Thanh Trà đứng xa xa, mắt tròn xoe, ngây ra nhìn Tần Dịch một tay kéo Cư Vân Tụ vào lòng, cúi đầu hôn luôn.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.