Nhìn đôi mắt ti hí u oán của Hàn Môn, Tần Dịch chỉ muốn vỗ vai hắn, nói: “Yên tâm, vợ con ngươi ta lo hết, cứ đi mà thanh thản!”
Nhưng nghĩ lại, lỡ bà vợ hắn là tiểu thư Vương gia nặng ba tạ thì sao? Thế là nuốt luôn câu nói, không dám thốt ra.
Dĩ nhiên hắn không thể bỏ mặc Hàn Môn sống chết. Nhưng lúc nước sôi lửa bỏng thế này, giả bộ vô lương tâm lại hiệu quả hơn khoe nghĩa khí. Khoe nghĩa khí thật, Hàn Môn chắc chắn bị coi là điểm yếu, bị hành hạ tới sống không bằng chết.
Cứ tỉnh bơ như không quan tâm, ngược lại chả ai động tới. Ma nữ giết người cũng cân nhắc lợi hại, đâu phải đồ điên, tự dưng gây thù với một thế lực chả liên quan làm gì?
Trên đường vào hoàng cung, Tần Dịch vừa đi vừa nghĩ ngợi.
Bảo vệ Long khí Đại Càn? Hắn chả hứng thú tẹo nào. Nếu không vì nhiệm vụ của sư tỷ, ai rảnh dính vào cái drama này? Mà chính sư tỷ cũng chẳng coi nhiệm vụ này là gì to tát. Đại Càn có cho Tiên Cung lợi lộc gì đâu, không làm xong cũng chẳng sao. Nói thẳng, đem danh sách giao dịch với Mạnh Khinh Ảnh cũng chả phải chuyện gì ghê gớm.
Nhưng cái làm hắn và Lưu Tô hào hứng chính là vụ Long khí hóa hình. Muốn điều tra cho ra chân tướng mới là động lực khiến hắn sục sôi, chứ không phải vì cái Đại Càn gì đó.
Nên đừng mong hắn đóng vai trung thần hiếu tử, gặp hoàng đế là quỳ xin dâng danh sách, khuyên can tận tình. Phải xem tình hình đã.
Đầu tiên, phải xem ông hoàng đế này có biết điều không, có hợp nhãn không. Nếu dám lên mặt, Tần Dịch sẵn sàng quay ngoắt 180 độ, bắt tay với Mạnh Khinh Ảnh ngay.
Tần Dịch không nhận ra, tâm thái này của hắn giờ đã giống Minh Hà lúc đứng ngoài nhìn Nam Ly: cao cao tại thượng, hồng trần rối ren, vương triều lên xuống, liên quan gì đến ta?
Nhưng hắn chưa kịp thấy mặt hoàng đế, đã bị chặn ngay cổng cung.
“Thằng nhóc lông còn chưa mọc hết, nhỏ hơn cả ta, mà dám xưng là tiên trưởng do quốc sư mời?”
Một gã hoàng bào, phe phẩy quạt xếp, chặn đường ngay ngoài cung. Đôi mắt bọng cá, rõ dấu vết tửu sắc quá độ, quét Tần Dịch từ đầu tới chân, cười khẩy, quay sang Linh Hư: “Quốc sư bị lừa rồi chăng?”
Linh Hư lạnh nhạt: “Tu tiên giả dung nhan không già. Thái tử điện hạ dùng mắt phàm nhìn tiên, sao hiểu nổi?”
“Vậy quốc sư làm sao biết hắn là tiên nhân bất lão hay thật sự còn trẻ?” Thái tử cười: “Theo ta biết, Tần Dịch này là Nam Ly quốc sư, mới mười bảy mười tám tuổi. Lừa Nam Ly không xong, giờ qua Đại Càn ta tiếp tục à?”
Tần Dịch mỉm cười, ánh mắt lướt qua tên hòa thượng sau lưng thái tử.
Một hòa thượng to như hộ pháp, mặt mũi hung tợn, râu quai nón rậm rạp, cơ bắp cuồn cuộn, nhìn phát biết ngay Võ tu. Cấp bậc y chang Tần Dịch: Dịch Cân tầng sáu, kẹt ở ngưỡng hậu kỳ.
Thú vị hơn, gã này cũng kiêm tu Tiên đạo, cũng giống Tần Dịch, Cầm Tâm tầng tư!
Hòa thượng nhìn Tần Dịch, mặt hơi căng thẳng.
Cả hai đều bất ngờ với tu vi của đối phương.
Với Tần Dịch, đây là lần đầu gặp một đối thủ Tiên Võ song tu, cùng cấp hoàn toàn. Đúng chuẩn đối tượng để kiểm tra thực chiến, còn giá trị hơn cả mấy kẻ tu Tiên đạo thuần túy như Mạnh Khinh Ảnh. Hắn ngứa tay, chỉ muốn lao vào đấm nhau với gã hòa thượng ngay, thái tử nói gì cũng kệ!
Linh Hư vẫn đang cãi tay đôi với thái tử: “Tiên trưởng là bần đạo xác nhận. Thái tử muốn nói mắt phàm của ngài nhìn rõ hơn bần đạo?”
Thái tử cười khà: “Đây là lẽ thường, không phải dựa vào thân phận giả tạo. Nếu ta nhớ không nhầm, Tần Dịch vẫn là Nam Ly quốc sư, chỉ là quan viên chư hầu. Gặp bổn cung, sao không hành lễ?”
Linh Hư nghiêm mặt: “Thái tử ăn nói cẩn thận!”
Trong lòng lo sốt vó. Chọc giận sứ giả Vạn Đạo Tiên Cung bỏ đi, thì toi!
Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyenyy18.comTần Dịch cuối cùng rời mắt khỏi hòa thượng, nhìn thái tử, cười: “Lời thái tử không sai, Tần mỗ vẫn là Nam Ly quốc sư. Nhưng hình như thái tử quên một chuyện quan trọng… Bệ hạ vừa thu phục Nam Cương, sự nghiệp Thánh hoàng lẫy lừng, chắc không muốn ai khiến sứ giả Nam Ly cảm thấy bị ủy khuất.”
Thái tử giật mình, mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Cái gì thế này? Gã tu tiên mà hiểu cả quốc sự? Người thường chẳng phải nghĩ Nam Ly nên nịnh Đại Càn sao? Sao hắn biết Đại Càn thực ra phải nhường Nam Ly?
“Cho nên…” Tần Dịch tiến sát, cười tít mắt, phủi một bông liễu trên ngực thái tử: “Thái tử nên thưởng cho thuộc hạ vài món đồ tốt. Nếu không, lần này yết kiến bệ hạ, thuộc hạ khóc lóc kể bị thái tử bắt nạt, e là không hay.”
Cái gì nữa đây… Thái tử biến sắc. Ngươi còn bảo là tu tiên? Tiên nhân nào ti tiện thế?
Mặt hắn co giật, cố nặn nụ cười còn khó coi hơn khóc: “À, bổn cung chỉ đùa với Tần quốc sư thôi, đừng để bụng…”
Hòa thượng lên tiếng: “Thái tử, tiểu tăng rất hứng thú với tu hành Tiên gia. Không biết Tần quốc sư có thể bớt chút thời gian chỉ giáo không?”
Thái tử vội chen vào: “Được một quốc sư chỉ điểm, đúng là phúc của ngươi…”
Lời này vòng vo nhưng rõ ý: muốn “chứng thực” Tần Dịch qua trận “chỉ giáo”. Để Tần Dịch mất mặt ngay cổng cung, cung nhân sẽ báo lên hoàng đế, khiến Tần Dịch mất giá trị trong mắt bệ hạ.
Dù bất phân thắng bại, địa vị Tần Dịch cũng tan tành.
“Ồ, chỉ giáo à.” Tần Dịch cười ấm áp, vỗ vai hòa thượng: “Bổn tọa là quốc sư một nước, đâu phải a miêu a cẩu nào cũng đòi chỉ điểm. Nhưng nể mặt thái tử… Ngươi cứ đứng hầu bên cửa đi, đợi bổn tọa gặp bệ hạ, tâm trạng tốt sẽ quay lại chỉ giáo.”
Hòa thượng nắm tay siết chặt, mặt tím tái.
“Tiểu lâu la nhường đường chút.” Tần Dịch lướt qua hắn: “Gặp vua là việc hệ trọng, lải nhải nãy giờ, thời nay làm con cái đúng là chẳng ra gì.”
Lời này chả biết châm chọc ai, hòa thượng không nhịn nổi, giơ tay chặn Tần Dịch.
Nhưng một cơn gió lướt qua, Tần Dịch đã đứng cách mấy trượng.
Bộ pháp tự sáng tạo của Tần Dịch, dù bị Lưu Tô chê là “Phong Lôi Động” nghe sến sẩm, nhưng đúng là chuẩn. Gió nhẹ như lướt qua cành liễu khi né, cuồng bạo như bão tố khi tấn công. Phần nhẹ nhàng là tính cách hắn, phần bạo liệt là kỹ thuật vận kình của Lưu Tô, kết hợp lực Võ tu cuồng mãnh, như sấm rền. Hai thứ hòa quyện, thành Phong Lôi.
Dù cái tên bị chê, vẫn phải dùng lâu dài.
Lúc này, hắn lướt nhẹ như gió, dự đoán trước động tác của hòa thượng, tìm kẽ hở, vượt lên phía trước.
Tần Dịch lôi ra “Uống Không Hết”, ngửa cổ tu một hơi, cười to: “Hòa thượng, giải bài tập này trước, lát ta quay lại bàn tiếp.”
Hòa thượng gân tay nổi căng, cố kìm ý định đuổi đánh, chợt nghe thái tử hét thảm: “Đại, đại sư, mũi bổn cung…”
Hòa thượng quay lại, sững sờ.
Cái mũi phong lưu của thái tử giờ thành mũi heo!
“Giải bài tập trước”… Hòa thượng nhìn theo, Tần Dịch đã cùng Linh Hư vòng qua góc cửa cung, mất hút.
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.