Chương 11: Độc Sa Chưởng!? Ngàn cân treo sợi tóc, cứu mỹ nhân bị thương!!
Ầm!
Giữa màn đêm tịch mịch, một tiếng nổ trầm đục chấn động không gian vang lên. Quyền chưởng của hai người va chạm trực diện, kình lực cương mãnh cùng chân khí cuộn trào lập tức bùng nổ dữ dội.
Gã áo đen tuy thân là cao thủ Hậu Thiên Đệ Thập Trọng thuộc cảnh giới Siêu Nhất Lưu tuyệt đỉnh, thế nhưng đêm nay gã vừa trải qua một trận huyết chiến kinh thiên động địa trong hoàng cung. Đầu tiên là bị hàng trăm thị vệ cấm quân tầng tầng lớp lớp vây hãm tiêu hao sinh lực, sau đó lại phải dốc toàn lực liều mạng giao đấu với Tứ đại Cung phụng. Cho dù có trốn thoát ra được ngoài thành, toàn thân gã cũng đã gánh chịu thương tích chằng chịt, tình trạng suy kiệt đến mức cùng cực, chẳng khác nào nỏ mạnh đã hết đà.
Dẫu cho mãnh hổ dẫu bị trọng thương vẫn còn sót lại chút uy phong, thừa sức đánh chết một võ giả Nhị lưu bình thường, thế nhưng Nguyễn Hưng tuy mới trùng sinh chưa bao lâu, thực lực cùng bản lĩnh thực chiến của hắn lại hoàn toàn không thể dùng lẽ thường phàm tục để đo đếm!
“Ồ? Chưởng lực của ngươi có chứa kịch độc? Đáng tiếc thay, thương thế trong người ngươi đã quá đỗi trầm trọng, uy lực phát huy ra căn bản chẳng còn được mấy phần. Huống chi, công pháp của bản điện hạ vốn dĩ vô cùng đặc thù, vạn loại thuộc tính chân khí tầm thường đối với ta căn bản chẳng có chút tác dụng nào. Đêm nay… chính là ngày tàn của ngươi! Ha ha ha!”
Sau một chiêu thăm dò, Nguyễn Hưng lướt người lùi lại mấy bước. Sắc mặt hắn hơi thoáng tái nhợt nhưng lập tức ngửa mặt lên trời cười vang sảng khoái, chiến ý ngút trời nơi đáy mắt bùng cháy dữ dội.
“Cái… không thể nào! Ngươi rõ ràng chỉ là một tên võ giả Nhị lưu nhỏ bé, cớ sao có thể đón đỡ trọn vẹn một đòn Độc Sa Chưởng của bản tọa mà không chết? Rốt cuộc tại sao lại như vậy? Phụt!”
Gã áo đen kinh hãi thốt lên, một ngụm máu tươi tanh nồng từ trong miệng gã phun trào ra ngoài.
“Nói mau! Rốt cuộc ngươi là ai? Nơi này vốn chỉ là vùng đất man di cằn cỗi phía Nam thảo nguyên, làm sao có thể xuất hiện một nhân vật yêu nghiệt như ngươi?!”
Trong mắt gã áo đen ngập tràn sự hoang mang cùng nỗi chấn động tột cùng.
Đáng tiếc thay, Nguyễn Hưng căn bản chẳng buồn mở miệng trả lời.
Sau đòn va chạm vừa rồi, hắn đã nhìn thấu như lòng bàn tay tình trạng thể xác kiệt quệ của gã áo đen. Đối phương lúc này rõ ràng chỉ đang cố gắng gượng gạo chống đỡ hơi tàn mà thôi.
Nguyễn Hưng khẽ nhếch mép cười lạnh:
“Quả nhiên là một con cáo già dạn dày sương gió chốn giang hồ. Đã rơi vào bước đường cùng này rồi mà vẫn còn rắp tâm giở trò kéo dài thời gian. Ha, thật là nực cười!”
“Chiêu thức vừa rồi, ngươi đã dồn hết toàn bộ chút công lực tàn tạ còn sót lại, liều mạng tung ra một chưởng mạnh nhất để mong lấy mạng ta hòng thoát thân đúng không? Hiện tại thương thế lục phủ ngũ tạng trong cơ thể ngươi hẳn đã hoàn toàn phát tác rồi. Sao nào? Cố tình hỏi đông hỏi tây để kéo dài thời gian chờ đồng bọn tới ứng cứu sao?”
“Đáng tiếc thay, ngươi vĩnh viễn không còn cơ hội ấy nữa rồi!”
Nguyễn Hưng đột nhiên bật ra tràng cười ngạo nghễ.
Hắn vô cùng tự tin. Qua đòn giao phong vừa rồi, hắn đã nắm chắc mười phần thực lực của đôi bên. Bởi vậy, hắn không thèm nhiều lời vô ích thêm một câu nào nữa, thân hình trong nháy mắt hóa thành một vệt tàn ảnh xé gió lao vút đi như tia chớp!
Hắn vung cánh tay thép, dứt khoát tung ra một quyền phá không!
Ầm!
Chân khí Bích Hải cuộn trào hùng hậu khiến cho không khí xung quanh phát ra những tiếng nổ vang rền như sấm!
“Phụt! Tên tiểu tử ranh con to gan! Ngươi có biết bản tọa rốt cuộc là ai không? Không…”
Sắc mặt gã áo đen rốt cuộc đại biến kinh hoàng, trong đôi mắt hiện rõ vẻ tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng.
Thực tế đúng như lời Nguyễn Hưng đã vạch trần, gã quả thực đang dốc sức kéo dài thời gian. Đòn chưởng vừa rồi đã gom trọn toàn bộ sinh lực cuối cùng của gã, uy lực vô cùng bá đạo. Theo suy tính của gã, một võ giả Nhị lưu bình thường dẫu có đạt tới Hậu Thiên Đệ Lục Trọng đỉnh phong đi chăng nữa thì một khi trúng phải chưởng này cũng sẽ lập tức đứt đoạn kinh mạch mà chết tươi.
Chỉ cần hạ gục được kẻ bám đuôi, gã sẽ tạm thời tìm được đường sống.
Nào ngờ đâu Nguyễn Hưng chẳng những không chết, mà sau đòn va chạm ấy chỉ chịu chút chấn động khí huyết nhẹ!
Gã áo đen lập tức hiểu rõ tình thế đã hoàn toàn trượt khỏi tầm kiểm soát.
Thế nhưng gã vẫn ôm một tia hy vọng mong manh, cố làm ra vẻ kinh ngạc để chờ viện binh kéo đến.
“Đụng phải bản điện hạ, đêm nay ngươi đã định sẵn phải chết!”
Nguyễn Hưng áp sát ngay trước mặt, gầm vang một tiếng chấn động núi rừng!
Ầm!
Hắn lạnh lùng tung ra toàn bộ công lực, một quyền cương mãnh mang theo vạn cân cự lực nện thẳng vào giữa lồng ngực gã áo đen!
Răng rắc!
Máu tươi từ miệng gã áo đen phun ra xối xả, hai tròng mắt trợn trừng như muốn lồi hẳn ra ngoài hốc mắt.
“Ngươi… phụt… không ngờ… một đời Linh Trí Thượng Nhân ta… lại phải bỏ mạng trong tay một tên hậu bối vô danh như ngươi…”
Linh Trí Thượng Nhân trừng trừng nhìn Nguyễn Hưng, miệng không ngừng ộc máu tươi, gương mặt vặn vẹo dữ tợn. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, toàn thân gã tựa như được một luồng sức mạnh hồi quang phản chiếu kích phát, ngửa mặt gầm rống điên cuồng:
“Chết cùng ta! Độc Sa Chưởng!”
Vừa gào thét, gã vừa dồn chút tàn lực cuối cùng, lần thứ hai vung chưởng đánh ra Độc Sa Chưởng, toan kéo Nguyễn Hưng cùng chôn chung một huyệt mộ!
Thế nhưng Nguyễn Hưng là ai? Hắn chính là vị cự ma từng tung hoành ngang dọc suốt ba nghìn năm sương máu nơi Ma giới, kinh nghiệm thực chiến sinh tử của hắn đã đạt tới cảnh giới lão luyện khôn lường!
Làm sao hắn có thể không đề phòng một đòn liều mạng phản phệ trước lúc lâm chung của kẻ địch?
Quả nhiên, ngay khoảnh khắc Linh Trí Thượng Nhân vừa phát động chưởng thế, Nguyễn Hưng đã sớm lường trước, chủ động nhún chân lướt người thoái lui.
Thân hình hắn nhẹ tựa lông hồng lùi xa năm sáu bước, kéo giãn khoảng cách an toàn tuyệt đối với đối phương.
Vút!
Đòn chưởng liều mạng cuối cùng của tên thích khách đánh thẳng vào khoảng không vô định.
Sắc mặt Linh Trí Thượng Nhân thoáng chốc trắng bệch như tro tàn, ánh mắt tràn đầy vẻ tuyệt vọng và không cam lòng, thều thào thốt lên:
“Sao… sao có thể như vậy…”
“Trên cõi đời này, tuyệt đối chẳng có điều gì là không thể.”
“Ngươi thật sự ngây thơ cho rằng bản điện hạ tuổi còn trẻ dẫu mang võ công cao cường, hôm nay giết được một cao thủ Siêu Nhất Lưu như ngươi thì đến phút lâm chung sẽ sơ hở lơ là cảnh giác sao?”
“Ha, ngươi quả thực đã quá mức ngây thơ rồi.”
Nguyễn Hưng khinh miệt liếc nhìn kẻ bại trận dưới chân.
Đợi cho đến khi thân xác đối phương hoàn toàn ngã gục xuống nền đất tắt thở, Nguyễn Hưng mới từ tốn tiến lại gần, bắt đầu kiểm tra thi thể.
Sau một hồi thuần thục lục soát, Nguyễn Hưng nhanh chóng thu gom toàn bộ những vật phẩm quý giá trên người đối phương.
Ngoại trừ chiếc bọc gấm chứa Hổ phù và Binh phù mà tên thích khách vừa trộm được từ hoàng cung đêm nay, bên trong tay áo gã còn cất giấu hai cuốn bí tịch võ công thượng thừa.
“Nơi này tuyệt đối không thể nán lại lâu.”
“Vừa rồi tên này cố tình kéo dài thời gian, chứng tỏ hắn nhất định còn có đồng bọn tiếp ứng. Hơn nữa, địa điểm hẹn gặp chắc chắn không cách nơi này quá xa.”
“Sở dĩ hắn dừng chân tại khu rừng này, phần lớn là do thương thế phát tác dữ dội không thể tiếp tục phi thân chạy trốn, nên mới đánh liều quay lại định giết ta diệt khẩu.”
“Đáng tiếc thay, các ngươi đã tính toán sai hoàn toàn.”
Nguyễn Hưng khẽ nheo mắt lại.
“Ta bắt buộc phải nhanh chóng rời khỏi đây. Đêm nay trong hoàng cung Đại Việt, nói không chừng đang diễn ra một màn kịch hay chấn động triều đình. Một vở kịch lớn như vậy… làm sao có thể thiếu vắng nhân vật chính là bản Thái tử được chứ?”
Nơi đáy mắt Nguyễn Hưng lóe lên từng tia tinh mang đầy vẻ mưu lược, giảo hoạt.
Dứt lời, hắn cũng không kịp xem xét cặn kẽ những chiến lợi phẩm vừa đoạt được, lập tức gom gọn tất cả vào một chiếc túi vải thắt bên hông, vận chuyển khinh công tuyệt đỉnh, thân hình hóa thành một vệt bóng mờ lao nhanh như chớp về hướng Kinh đô Đại Việt.
Tốc độ di chuyển nhanh đến mức kinh người.
“Ừm, trước tiên phải ghé qua Thái tử phủ một chuyến. Mấy thứ đồ cấm kỵ nhạy cảm này tuyệt đối không thể tùy tiện mang theo vào cung diện thánh.”
Nương theo tiếng gió đêm rít gào bên tai, Nguyễn Hưng khẽ nheo mắt suy tính, tâm trí vô cùng trầm tĩnh và cẩn mật.
Thế nhưng hắn không hề hay biết rằng, chỉ một thời gian ngắn sau khi bóng dáng hắn vừa rời khỏi khu rừng nhỏ, ba bóng người mang khí tức hùng hậu đã vội vã chạy xông tới hiện trường.
Đi đầu là một vị nam tử trung niên toát lên khí độ vương giả bất phàm, tu vi võ học nhìn qua tuy không quá cao thâm, nhưng địa vị dường như lại là thủ lĩnh tối cao của nhóm người này.
“Trời đất! Linh Trí Thượng Nhân! Rốt cuộc là cao thủ tuyệt thế phương nào lại có đủ bản lĩnh giết chết ngươi tại chốn này?!”
Đứng ngay phía sau nam tử trung niên là một kẻ quái dị đầu đầy những nốt u cục gồ ghề, dung mạo vô cùng xấu xí, hung tợn. Gã kinh hãi thốt lên một tiếng rồi vội vàng lao tới quỳ xuống kiểm tra cẩn thận thi thể của Linh Trí Thượng Nhân, thế nhưng ngoài vết thương do quyền kình đánh nát tim thì không thu hoạch được thêm manh mối nào.
“Sa Thông Thiên, ngươi có nhìn ra Linh Trí Thượng Nhân rốt cuộc là bị môn phái nào hạ sát thủ hay không?”
Một vị cao thủ hộ vệ khác đứng cạnh người trung niên với sắc mặt vô cùng khó coi, trầm giọng gặng hỏi.
“Khởi bẩm Vương gia, Linh Trí Thượng Nhân trước đó đã bị thương tổn cực kỳ nghiêm trọng. Rất có khả năng hắn đã rơi vào ổ phục kích trong hoàng cung Đại Việt, sau một trận kịch chiến đẫm máu đã bị Tứ đại Cung phụng hoàng thất đánh nát nội tạng.”
“Chỉ là sau đó không rõ bị cao thủ ẩn danh nào truy sát gắt gao tới tận khu rừng này. Cuối cùng trong lúc dốc tàn lực phản kháng, hắn đã bị đối phương dùng quyền pháp cương mãnh đánh chết tươi tại chỗ.”
Kẻ mang tên Sa Thông Thiên sau khi xem xét kỹ lưỡng liền quay đầu lại, khẽ hạ giọng bẩm báo.
“Đáng chết thật! Xem ra toàn bộ đồ vật cơ mật trong người hắn cũng đã bị cướp mất rồi! Nhất định là có kẻ đã nhân lúc cháy nhà hôi của, ám toán Linh Trí Thượng Nhân để đoạt bảo vật!”
“Vương gia, hiện tại chúng ta nên xử trí ra sao?” Vị cao thủ hộ vệ còn lại sốt ruột cất tiếng hỏi.
“Ừm… Xem ra chuyến đi này bản vương đã quá mức khinh địch, sơ suất rồi.”
“Chốn Kinh đô Đại Việt này quả thực ngọa hổ tàng long, không hề đơn giản như những gì chúng ta vẫn tưởng tượng bấy lâu nay. Biết trước thế này, đáng lẽ ra lần này bản vương phải điều động thêm vài vị cung phụng tuyệt đỉnh nữa đi cùng mới phải.”
Vị nam tử trung niên kia rõ ràng là một nhân vật mang tâm cơ thâm sâu như biển. Mặc dù nơi lồng ngực đang bốc hỏa giận dữ ngút ngàn, nhưng trên gương mặt vẫn giữ được vẻ thản nhiên, không hề để lộ ra nửa điểm thất thố.
Sau khi hít sâu một hơi để ổn định tâm thần, gã trầm giọng phân phó:
“Làm phiền hai vị hãy đào một cái hố sâu, an táng Linh Trí Thượng Nhân cho thật chu tất.”
“Sau khi trở về Trung Nguyên, bản vương sẽ lập tức phái người tìm kiếm thân nhân, bằng hữu của ông ấy để bồi thường vàng bạc hậu hĩnh.”
“Vương gia thật là bậc nhân nghĩa vô song!” Hai tên cao thủ nghe vậy liền chấn động tâm can, vội vàng khom người cung kính hô vang.
“Đi làm đi.”
Vị nam tử trung niên phất nhẹ tay áo, khẽ thở dài một tiếng.
Hai tên hộ vệ lập tức bắt tay vào việc thu dọn và mai táng thi thể gã áo đen.
Trong khi đó, vị Vương gia Trung Nguyên chắp hai tay sau lưng, đứng sừng sững trên đỉnh đồi đưa ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía ánh đèn mờ ảo của hoàng thành Đại Việt đằng xa. Sắc mặt gã vô cùng âm trầm, nơi đáy mắt lóe lên từng tia tàn độc cùng dã tâm bành trướng ngập trời:
“Hổ phù điều động Ngự Lâm quân và Binh phù biên cương… rốt cuộc đêm nay đã rơi vào tay của kẻ nào?!”
Cùng lúc đó, tại một diễn biến khác.
Khi vừa vận chuyển khinh công tiếp cận bức tường bao quanh Thái tử phủ, đôi tai nhạy bén của Nguyễn Hưng bất chợt nghe thấy tiếng thét giết chấn động trời cao cùng âm thanh binh khí va chạm chan chát truyền ra từ bên trong!
Sắc mặt hắn lập tức biến đổi, trầm xuống vô cùng khó coi:
“Không ổn rồi! Thái tử phủ xảy ra biến loạn?!”
Ngay trong khoảnh khắc định mệnh ấy, trong tâm trí hắn bất giác hiện lên dung mạo diễm lệ cùng nụ cười e ấp, dịu dàng của Lâm Hi.
Đây là lần đầu tiên kể từ thời khắc nghịch thiên trùng sinh sống lại, trái tim của một vị đại ma đầu như hắn thực sự cảm thấy hoảng hốt và bất an đến nhường này!
Nguyễn Hưng không chút chần chừ, lập tức tung mình xé gió lao thẳng vào bên trong phủ đệ!
Ầm! Giết! Giết sạch không tha!
Mái ngói của đại sảnh tiếp khách Thái tử phủ đã bị đánh sập một lỗ lớn, gạch đá vỡ vụn vương vãi khắp nơi. Lúc này bên trong đại sảnh đang chìm trong một trận huyết chiến hỗn loạn, đẫm máu.
Một toán đông đảo hộ vệ trung thành đang kết thành vòng tròn kiên cố, liều chết bảo vệ Thái tử phi Lâm Hi ở trung tâm, dốc sức chống đỡ những đợt tấn công điên cuồng như sóng dữ từ đám sát thủ áo đen bên ngoài tràn vào.
Hàng chục tên tử sĩ áo đen sau một hồi huyết chiến dẫu đã bị chém chết hơn một nửa, thế nhưng những kẻ còn lại quả không hổ danh là đám tử sĩ được tôi luyện qua ngàn tầng địa ngục. Từng tên đều trừng đôi mắt đỏ ngầu điên cuồng, bất chấp đao kiếm cắm vào da thịt, liều mạng như thiêu thân lao thẳng về phía vị trí của Lâm Hi!
Lâm Hi sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nơi khóe mắt không giấu nổi vẻ hoang mang, hoảng loạn, được đám hộ vệ gắt gao che chở ở chính giữa.
Ở một góc sảnh khác, vị lão quản gia Thái tử phủ đang toàn lực xuất thủ, giao chiến vô cùng kịch liệt với tên thủ lĩnh thích khách Hậu Thiên Đệ Bát Trọng.
Ưu thế lớn nhất của một tên sát thủ vốn dĩ nằm ở đòn đánh bất ngờ xuất kỳ bất ý, địch ở ngoài sáng ta ở trong tối, thủ đoạn ám sát hiểm hóc khiến người ta khó lòng phòng bị.
Thế nhưng một khi đã bị lộ tẩy hành tung, đòn ám sát phủ đầu không thành công thì lẽ ra hắn phải lập tức rút lui.
Đáng tiếc thay cho hắn, lão quản gia Thái tử phủ lại sở hữu thực lực thâm tàng bất lộ vô cùng dũng mãnh, đã trực tiếp chặn đứng đường lui của hắn, chưởng phong bộc phát rợp trời, hoàn toàn chiếm thế thượng phong áp đảo đối phương!
Mặc dù cả hai đều mang cảnh giới Hậu Thiên Đệ Bát Trọng của bậc cao thủ Nhất lưu, nhưng tên thích khách về mặt công lực căn bản hoàn toàn không phải là đối thủ xứng tầm của lão quản gia từng trải.
“Bảo vệ Thái tử phi! Các huynh đệ, liều chết giết sạch lũ tặc tử cho ta!” Một tên thủ lĩnh hộ vệ phẫn nộ gầm vang.
Giết! Giết! Giết!
Tiếng gươm đao va chạm chát chúa, máu tươi chảy tràn trên nền gạch hoa.
Khắp Thái tử phủ rơi vào cảnh hỗn loạn tột cùng.
Đám tử sĩ vẫn điên cuồng lao lên chém giết với vẻ mặt dữ tợn không màng sống chết.
Lâm Hi một tay ôm chặt lấy vết thương đẫm máu trên cánh tay, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt phượng liên tục lo lắng nhìn quanh quất tìm kiếm bóng hình quen thuộc.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một gã nam tử trung niên mặc trang phục hộ vệ thân tín của Thái tử phủ bỗng khéo léo chen qua đám đông hỗn loạn, hớt hải chạy đến trước mặt Lâm Hi, cất giọng vô cùng gấp gáp:
“Khởi bẩm Thái tử phi! Đám người này toàn là lũ tử sĩ liều mạng không sợ chết! Tiền sảnh lúc này quá mức nguy hiểm, không an toàn chút nào! Xin Thái tử phi hãy mau chóng để thuộc hạ hộ tống người lui về hậu viện ẩn nấp!”
“Được!”
Lâm Hi vốn dĩ là nữ tử khuê các, xưa nay chưa từng trực tiếp trải qua cảnh tượng chém giết máu me tanh tưởi đến mức này, trong lúc hoang mang không kịp suy tính thiệt hơn, liền lập tức gật đầu đồng ý.
Tên hộ vệ trung niên nghe vậy thì nơi khóe mắt lóe lên một tia mừng rỡ khôn xiết, gã liền hô hào thêm vài tên hộ vệ bên cạnh cùng nhau vây quanh bảo vệ Lâm Hi nhanh chóng rút lui về hướng hậu viện.
Nhìn thấy mục tiêu di chuyển, đám tử sĩ bên ngoài lập tức càng thêm điên cuồng vung đao xông tới truy cản.
“Các huynh đệ, liều chết chặn đứng lũ sát thủ lại cho ta!” Tên hộ vệ trung niên lớn tiếng quát tháo chỉ huy.
Dứt lời, gã liền gấp gáp dẫn theo Lâm Hi cùng vài tên hộ vệ thân cận chạy thục mạng về phía khu vực hậu viện vắng vẻ.
“Đêm nay rốt cuộc đã xảy ra đại biến cố gì thế này?”
“Đầu tiên là thích khách tuyệt đỉnh đột nhập hoàng cung náo loạn, sau đó lại có kẻ điều động cả đàn tử sĩ đến tận Đông cung để ám sát ta…”
“Phu quân… rốt cuộc chàng đang ở đâu…”
Trong lúc Lâm Hi đang mải miết suy nghĩ, tâm thần bỗng nhiên chấn động dữ dội!
Một luồng sát khí buốt lạnh thấu xương bất thình lình ập tới từ phía sau lưng, khiến cho toàn bộ lông tơ trên người nàng đồng loạt dựng đứng lên!
Nương theo bản năng sinh tồn nhạy bén của một võ giả Hậu Thiên Đệ Thất Trọng, nàng đột ngột xoay phắt người lại, vận chuyển toàn bộ chân khí tung ra một chưởng nghênh đón!
Ầm!
Đáng tiếc thay, đòn xuất chưởng phản xạ này diễn ra quá đỗi vội vàng trong thế bị động. Hơn nữa kinh nghiệm thực chiến giang hồ của nàng vẫn còn quá non nớt, một bên cánh tay trước đó lại vừa bị kiếm khí chém trúng, máu tươi vẫn đang không ngừng tuôn rơi.
Sau cú va chạm kình lực cực mạnh, Lâm Hi liền phun ra một ngụm máu tươi, thân hình lảo đảo bị đánh bật lùi lại phía sau.
“Cái gì?! Lâm Hi, con tiện nhân nhà ngươi… vậy mà lại sở hữu thực lực của một võ giả Nhất Lưu?!”
“Phụt!”
“Thế nhưng như vậy thì đã sao nào? Đêm nay ngươi đã định sẵn một kết cục phải chết!”
Một tiếng gầm gừ độc ác, the thé vang lên.
Lâm Hi bàng hoàng ngước nhìn lên, đập vào mắt nàng chính là gương mặt vặn vẹo, đầy vẻ sát khí của tên hộ vệ trung niên – kẻ vừa mới cất lời thề thốt muốn bảo vệ nàng lui về hậu viện!
“Không sai! Chủ công đã hạ nghiêm lệnh, đêm nay ngươi bắt buộc phải chết không nghi ngờ!” Mấy tên hộ vệ đi cùng xung quanh cũng đồng loạt tuốt đao kiếm, ánh mắt lạnh lùng lao tới bao vây chặt chẽ.
“Cái gì?!”
“Các ngươi… các ngươi dám cả gan phản bội Thái tử phủ sao?!”
“Không đúng… các ngươi vốn dĩ từ lâu đã là đám gian tế do kẻ khác cài cắm vào đây!”
Sắc mặt Lâm Hi đại biến kinh hoàng, nàng cắn chặt răng nén cơn đau thấu xương, lập tức vung kiếm dốc toàn lực phản kích!
Bên trong khoảng sân hậu viện vắng vẻ, một trận tử chiến kịch liệt lập tức bùng nổ.
Nội lực của Lâm Hi sau khi đột phá Hậu Thiên Đệ Thất Trọng quả thực vô cùng hùng hậu, thế nhưng biến cố đêm nay xảy ra quá đỗi bất ngờ, lại rơi vào thế một mình đơn độc chống lại đám gian tế tàn độc, dạn dày kinh nghiệm chém giết.
Nàng tả xung hữu đột, vất vả chống đỡ chiêu thức từ khắp bốn phương tám hướng, chỉ trong chớp mắt đã rơi vào thế hạ phong hoàn toàn, chỉ còn có thể chật vật né tránh phòng thủ.
Bất chợt, trong một thoáng hụt hơi vì mất máu, nàng vô tình để lộ ra một sơ hở chí mạng nơi lồng ngực!
“Ha ha ha! Thái tử phi tôn quý, ngày tàn của ngươi đã điểm rồi!”
Tên cầm đầu gian tế gầm lên một tiếng đầy đắc thắng!
Gương mặt gã lộ rõ vẻ dữ tợn, ánh mắt lạnh lùng tàn nhẫn không hề có lấy nửa điểm thương hoa tiếc ngọc.
Trong tâm tưởng của gã lúc này, chỉ cần một kiếm đâm chết con tiện nhân Lâm Hi này, gã sẽ lập nên kỳ công hiển hách cho Nhị hoàng tử. Mai này con đường vinh hoa phú quý, thăng quan tiến chức ắt đã nằm trọn trong lòng bàn tay!
Xoẹt!
Mũi trường kiếm sắc bén tỏa ra hàn quang lạnh buốt, nhanh như một tia chớp xé gió đâm thẳng về phía yết hầu Lâm Hi!
Lâm Hi lúc này thân hình đang lơ lửng trên không trung sau một cú né đòn, hoàn toàn không có điểm tựa để mượn lực chuyển hướng. Muốn né tránh nhát kiếm tuyệt sát này… căn bản là điều tuyệt đối không thể!
Trơ mắt nhìn lưỡi kiếm tử thần đang lao vút tới gần trong gang tấc, hai hàng lệ trong suốt bỗng lăn dài trên đôi gò má thanh tú của Lâm Hi.
Trong khoảnh khắc sinh tử mờ ảo ấy, nơi sâu thẳm nhất của tâm can nàng chỉ hiện lên duy nhất một bóng hình cương nghị quen thuộc:
“Phu quân…”
Đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, người duy nhất mà nàng nhớ tới… chính là Nguyễn Hưng.
Nơi đáy lòng nàng ngập tràn sự luyến tiếc và xót xa khôn nguôi.
Đáng tiếc thay, dường như tất cả… đều đã quá muộn màng rồi.
Thân thể mảnh mai của nàng khẽ run rẩy, trong miệng thốt ra lời trăn trối tuyệt vọng:
“Phu quân… kiếp sau…”
“Không cần phải chờ đến kiếp sau!”
“Kiếp này nàng đã định sẵn là nữ nhân của riêng bản tọa! Trừ phi ta không cần nàng, bằng không dù là Diêm Vương nơi cõi âm ty cũng đừng hòng cướp nàng đi!”
Đột nhiên, ngay tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một giọng nói lạnh lùng, trầm hùng vang vọng như sấm sét bỗng chốc nổ tung bên tai nàng!
Cái gì?!
Thân thể mềm mại của Lâm Hi chấn động mãnh liệt, nàng ngỡ ngàng mở to đôi mắt đẫm lệ, không dám tin vào cảnh tượng đang hiện ra trước mắt.
Chỉ thấy một bóng người quen thuộc chẳng biết từ bao giờ đã xuất hiện sừng sững chắn ngay trước mặt nàng!
Hắn sở hữu dung mạo tuấn tú phi phàm, mái tóc đen dài tung bay ngạo nghễ trong gió đêm.
Thoạt nhìn qua, thân hình ấy có vẻ hơi gầy gò, thế nhưng tấm lưng trần đang đứng sừng sững che chở trước mặt nàng lúc này lại trở nên vô cùng vĩ đại, cao ngất tựa ngọn Thái Sơn trong tâm khảm Lâm Hi.
Tựa như một vị chiến thần cái thế đang đứng sừng sững che mưa chắn gió cho nàng!
“Điện hạ! Không được!”
Lâm Hi kinh hoàng hét lên một tiếng xé lòng, nước mắt tuôn rơi như mưa.
Nàng bàng hoàng chứng kiến cảnh tượng mũi trường kiếm sắc bén của tên gian tế đâm xuyên thẳng qua ngực trái của Nguyễn Hưng!
Xoẹt!
Máu tươi đỏ thẫm nương theo lưỡi kiếm lạnh lẽo chảy ròng ròng xuống nền đất.
Sắc mặt Lâm Hi tái mét không còn một giọt máu, nàng hoảng loạn như phát điên toan lao tới đỡ lấy hắn.
“Cái… ngươi… Thái tử?!”
Gương mặt tên hộ vệ gian tế cũng đại biến kinh hoàng, cả người gã đờ đẫn ra như hóa đá.
Gã còn chưa kịp định thần xem chuyện gì đang xảy ra, thì đã bắt gặp đôi mắt sâu thẳm tựa vực sâu vạn trượng của Nguyễn Hưng đang nhìn chằm chằm vào mình.
Sâu bên trong đôi đồng tử ấy, ngọn lửa sát ý ma đạo đang điên cuồng bùng cháy rực rỡ!
“Nữ nhân của bản điện hạ… mà một con chó hèn mọn như ngươi cũng dám cả gan động tới sao?! Chết đi cho ta!”
Nguyễn Hưng gầm lên một tiếng long trời lở đất!
Ầm!
Hắn không màng đến thanh kiếm đang cắm trên ngực, vung cánh tay thép tung ra một quyền mang theo uy năng hủy diệt đánh thẳng vào lồng ngực tên phản bội!
Răng rắc!
Lồng ngực tên gian tế lập tức lõm sâu xuống, trái tim bên trong bị quyền kình đánh nát vụn thành trăm mảnh, gã hộc máu chết tươi ngay tại chỗ!
Mấy tên gian tế còn lại thấy vậy thì kinh hãi tột cùng, nhưng biết không còn đường lui, liền đồng loạt vung đao kiếm lao tới toan hợp lực bao vây hạ sát Nguyễn Hưng.
Nguyễn Hưng thần sắc lạnh tanh, không hề có lấy nửa điểm sợ hãi.
Mặc dù vết thương nơi lồng ngực vẫn đang rỉ máu tươi, nhưng hắn ngay cả chân mày cũng chẳng buồn nhíu lại lấy một lần.
Động tác của hắn nhanh như điện xẹt.
Hắn vươn hai ngón tay điểm chuẩn xác vào hai đại huyệt vị quanh ngực để tạm thời phong tỏa kinh mạch cầm máu, sau đó đưa tay nắm chặt lấy chuôi kiếm, dứt khoát rút phắt thanh trường kiếm đang cắm sâu trong lồng ngực mình ra ngoài!
Xoẹt!
Máu tươi bắn tung tóe trong không trung.
Sát cơ cuồn cuộn ngút trời bùng nổ dữ dội từ khắp các lỗ chân lông trên thân thể Nguyễn Hưng.
Toàn thân hắn lúc này tỏa ra luồng khí thế túc sát, tàn bạo của một vị tuyệt thế hung ma thượng cổ đang thức tỉnh sau giấc ngủ ngàn năm!
Vút! Vút! Vút!
Một bộ kiếm pháp thượng thừa tàn độc, quỷ dị chưa từng xuất hiện nơi phàm trần tục thế lập tức được hắn vung kiếm thi triển!
“Á! Không thể nào! Tên Thái tử phế vật này… sao có thể…”
Đám gian tế liên tục phát ra những tiếng kinh hô thảng thốt, thế nhưng lời còn chưa dứt thì kiếm quang đỏ thẫm đã quét ngang qua cổ họng từng tên một!
“Phu quân! Thiếp đến giúp chàng!”
Lâm Hi lúc này cũng đã kịp định thần lại sau cú sốc.
Đôi mắt phượng của nàng đỏ ngầu vì phẫn nộ và đau đớn, nàng như phát điên vung kiếm xông vào trợ chiến cùng phu quân.
Chỉ trong một thoáng chốc ngắn ngủi, toàn bộ đám gian tế phản bội nơi hậu viện đã bị hai người liên thủ chém chết sạch sẽ không chừa một mống!
“Á…!”
Đúng lúc này, từ phía đại sảnh tiền viện bỗng nhiên vang lên một tiếng thét thảm thiết cuối cùng rồi im bặt.
Đôi tai Nguyễn Hưng khẽ động đậy, hắn lập tức nhận ra lão quản gia đã thuận lợi kết liễu tên thủ lĩnh thích khách Hậu Thiên Đệ Bát Trọng và đang dẫn theo toán hộ vệ nhanh chóng chạy về phía hậu viện.
“Điện hạ! Chàng thế nào rồi? Sao chàng lại chảy nhiều máu đến thế này!”
Nước mắt Lâm Hi tuôn rơi như chuỗi ngọc đứt chỉ.
Nàng lao vội tới ôm chặt lấy thân hình đẫm máu của Nguyễn Hưng, hai bàn tay run rẩy ôm chặt lấy hắn, như thể sợ rằng chỉ cần buông lỏng ra một giây là người đàn ông này sẽ vĩnh viễn rời xa nàng.
Nàng căn bản không tài nào hiểu nổi sự bình thản đến lạnh lùng nơi đáy mắt Nguyễn Hưng vào thời khắc ấy.
Trong tâm trí nàng lúc này chỉ khắc ghi duy nhất một chân lý: vào thời khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, người đàn ông này đã không chút do dự lấy thân mình làm lá chắn, dùng chính lồng ngực bằng xương bằng thịt để đỡ lấy nhát kiếm tử thần thay cho nàng!
“Không sao cả, chút vết thương cỏn con này còn lâu mới lấy nổi mạng của bản điện hạ.”
Nguyễn Hưng cúi đầu nhìn dung nhan đẫm lệ của Lâm Hi, khóe môi nhếch lên một nụ cười có phần tà mị và dữ tợn.
Hắn nhanh tay tháo chiếc túi vải chứa Hổ phù, Binh phù và bí tịch võ công đang buộc bên hông xuống, cẩn thận thắt chặt vào bên eo của Lâm Hi, khẽ giọng dặn dò:
“Mấy thứ đồ vật bên trong này, nàng hãy cất giữ cẩn thận giúp ta, tuyệt đối không được để lộ cho bất kỳ ai biết.”
“Bẩm Điện hạ! Thái tử phi! Hai người đều bị thương cả rồi… Tất cả đều là tội lỗi của lão nô chưa làm tròn bổn phận…”
Lâm Hi thoáng ngẩn người trong giây lát. Nàng còn chưa kịp định thần xem Nguyễn Hưng vừa giao cho mình thứ bảo vật trọng yếu gì, thì lão quản gia đã dẫn theo toán hộ vệ hớt hải chạy ùa vào hậu viện.
Nhìn thấy cảnh tượng đại sảnh hậu viện thây chất đầy đất, lại thấy trên ngực Thái tử và cánh tay Thái tử phi đều đầm đìa máu tươi, sắc mặt lão quản gia đại biến kinh hoàng, vội vàng quỳ sụp xuống đất dập đầu tạ tội.
“Quản gia.”
Nguyễn Hưng cất giọng trầm thấp, uy nghiêm:
“Bên trong Thái tử phủ những năm qua có không ít sâu mọt, gian tế do các phe phái cài cắm vào. Trước đây bản điện hạ lười biếng nên chưa thèm để mắt tới.”
“Thế nhưng đến ngày hôm nay, xem ra cái đám súc sinh ăn cây táo rào cây sung này… tuyệt đối không cần thiết phải giữ lại trên đời này nữa rồi!”
“Đối với những kẻ nào trà trộn vào Đông cung mang dã tâm bất chính, chắc hẳn trong lòng ông từ lâu đã nắm rõ danh sách như lòng bàn tay rồi chứ?”
“Giết sạch cho ta!”
Vết thương nơi lồng ngực Nguyễn Hưng máu tươi vẫn đang rỉ ra từng giọt ướt đẫm vạt áo.
Lâm Hi đứng bên cạnh nhìn thấy mà đau xót đến thắt từng khúc ruột.
Thế nhưng Nguyễn Hưng ngay cả một cái nhíu mày cũng không có, lạnh lùng buông ra một đạo sát lệnh đẫm máu!
“Tuân lệnh Điện hạ! Lão nô lập tức đi xử lý sạch sẽ!” Thân hình lão quản gia chấn động mãnh liệt, lập tức dập đầu cung kính lĩnh mệnh.
“Khởi bẩm Điện hạ! Đêm nay bên trong cấm cung cũng xảy ra biến cố tày đình, có thích khách tuyệt đỉnh đột nhập Ngự Thư Phòng! Trưởng công chúa đã đặc phái thuộc hạ tới đây khẩn thiết truyền tin, thỉnh Điện hạ lập tức tiến cung hộ giá…”
Đúng lúc này, vị cao thủ do phủ Trưởng công chúa phái tới liền sốt ruột bước lên bẩm báo.
“Cái gì?! Lại có chuyện kinh thiên động địa bực này xảy ra trong hoàng cung sao?!”
Nguyễn Hưng làm ra bộ dạng như thể bản thân vừa mới nghe ngóng được tin tức này lần đầu tiên.
Sắc mặt hắn lập tức biến đổi sâu sắc, chuyển sang vẻ vô cùng nghiêm trọng và phẫn nộ:
“Người đâu! Lập tức chuẩn bị kiệu lớn cho bản điện hạ!”
“Bản Thái tử phải lập tức tiến cung, yết kiến phụ hoàng!”
“Điện hạ! Nhưng ngực người đang bị trọng thương nặng như thế kia mà!” Lâm Hi kinh hãi níu chặt lấy tay hắn, khóc nấc lên khuyên ngăn.
Lão quản gia cùng đám thuộc hạ xung quanh cũng vội vã cất lời can gián:
“Xin Điện hạ hãy băng bó vết thương trước đã rồi hãy tiến cung!”
“Vết thương da thịt này của ta căn bản không đáng ngại!”
“Sự an nguy và long thể của phụ hoàng mới là đại sự quan trọng nhất lúc này! Còn không mau chuẩn bị kiệu ngay đi!”
Nguyễn Hưng lớn tiếng quát tháo, dứt khoát gạt bỏ mọi lời can ngăn.
Thần sắc hắn lúc này toát lên vẻ chính nghĩa lẫm liệt ngút trời, sâu trong ánh mắt ngập tràn vẻ lo lắng, sốt sắng cho an nguy của đấng quân vương!
“Tuân lệnh Thái tử điện hạ!”
Lão quản gia nhìn thấy phong thái cùng vết thương trên người hắn, nơi đáy mắt dường như đã thấu suốt được toàn bộ mưu lược sâu xa của vị chủ nhân này, liền vội vã khom người cung kính lui xuống chuẩn bị kiệu giá tiến cung.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận