Chương 2: «Bích Hải Vô Lượng Công»! Lâm Hi!

Tiết Xuân Hoa vốn là đích nữ của Hộ bộ Thị lang.

Nàng sinh ra đã sở hữu dung nhan kiều mị tuyệt trần, phong thái trời sinh phảng phất nét hồ ly câu hồn đoạt phách. Thân hình nở nang đầy đặn cực kỳ nóng bỏng, lại thêm tâm cơ thâm sâu khôn lường.

Bởi vậy ở kiếp trước, trước khi linh hồn từ trái đất xuyên không đến thế giới này, vị Thái tử tiền thân của Đại Việt đã bị nữ nhân này mê hoặc đến mức thần hồn điên đảo, dẫn tới thảm cảnh sủng thiếp diệt thê.

Ả đàn bà này cậy sở hữu nhan sắc và sự sủng ái mà tính tình kiêu ngạo ngang ngược, thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, căn bản chưa từng để vị Thái tử phi chính thất vào trong mắt. Lại thêm sự nuông chiều mù quáng của tên phế vật tiền thân, nàng ta từ lâu đã nghiễm nhiên tự coi mình là nữ chủ nhân thực sự của Thái tử phủ.

Thế nhưng Nguyễn Hưng, người mang trọn vẹn ký ức ba nghìn năm sương máu, lại nhớ rõ mồn một rằng: nguyên nhân khiến hắn thảm bại trong cuộc cung đình chính biến năm xưa có một phần công lao không nhỏ của nữ nhân này.

Mãi về sau hắn mới thấu suốt, trên triều đình, Hộ bộ Thị lang nhìn bề ngoài có vẻ giữ thế trung lập, nhưng thực chất từ lâu đã sớm quy phục dưới trướng Nhị hoàng tử.

Đương nhiên, Tiết Xuân Hoa chẳng qua chỉ là một quân cờ gian tế tinh vi mà Nhị hoàng tử cố tình cài cắm bên cạnh hắn mà thôi.

Hừ!

Quả nhiên là phong tình vạn chủng, quả thực khiến cho phàm phu tục tử khó lòng cự tuyệt.

“Điện hạ… ngài làm sao vậy? Sao đến liếc nhìn thiếp một cái ngài cũng chẳng buồn nhìn?”

Tiết Xuân Hoa mơ màng mở mắt, dáng vẻ dường như còn vương đôi nét mệt mỏi sau giấc nồng. Thấy Nguyễn Hưng đang trầm ngâm xuất thần, nàng không khỏi uốn éo thân mình, khẽ nép sát lại gần.

“Ha, không có gì. Bản điện hạ chỉ đang nghĩ xem lát nữa nên sủng hạnh tiểu mỹ nhân nàng như thế nào mà thôi.”

Thân thể mềm như không xương của nàng áp chặt lấy lồng ngực Nguyễn Hưng, một làn hương thơm thoang thoảng quyến rũ lập tức xộc thẳng vào tâm trí.

Thể xác này hiện đang ở độ tuổi huyết khí phương cương, làm sao có thể dễ dàng kiềm chế?

Tà niệm trong mắt Nguyễn Hưng lập tức lóe lên dữ dội.

Không chút chần chừ, hắn xoay người đè ép Tiết Xuân Hoa dưới thân, trực tiếp khơi mào cho một trận mây mưa hoan lạc.

“Ưm… Điện hạ, ngài… nhẹ tay một chút…”

Khóe môi Tiết Xuân Hoa cong lên một nụ cười đắc ý.

Thấy Thái tử hôm nay dường như có phần dũng mãnh và hứng thú khác thường, nàng lập tức đem hết mọi ngón nghề mị hoặc ra thi triển, uyển chuyển hùa theo, dốc lòng phụng sự.

Trời vừa hửng sáng.

Căn phòng còn hơi mờ tối, nhưng bầu không khí bên trong lại ngập tràn vẻ kiều diễm mập mờ.

Suốt một canh giờ trôi qua, Tiết Xuân Hoa lười biếng gối đầu bên cạnh Nguyễn Hưng, cất giọng nũng nịu:

“Điện hạ, chẳng bao lâu nữa sẽ đến kỳ đại diễn võ ba năm một lần giữa ba nước Đại Việt, Triệu và Trần rồi.”

“Nửa tháng trước, sứ đoàn của hai nước kia cùng các vị hoàng tử và cao thủ cung phụng đều đã tề tựu đông đủ tại kinh thành.”

“Thiếp nghe ngóng được rằng Hoàng tử nước Triệu cực kỳ ngạo mạn, thậm chí còn cả gan đặt ra một vụ đánh cược lớn. Hắn tuyên bố nếu nước Triệu bại trận, sẽ dâng tặng mười tòa thành trì biên giới.”

“Thế nhưng nếu Đại Việt chúng ta thua, triều đình buộc phải gả Trưởng công chúa sang làm phi cho Nhị hoàng tử nước Triệu.”

“Nghe đồn kẻ này ở bản quốc thanh danh vô cùng bại hoại, bản tính phong lưu háo sắc, cậy quyền cậy thế làm xằng làm bậy khắp nơi.”

“Điện hạ, ngài nhất định không thể để cho dã tâm của nước Triệu đạt thành đâu đấy.”

Tiết Xuân Hoa làm ra vẻ ân cần, giả vờ nhắc nhở đại cục.

“Hừ!”

“Có bản điện hạ ở đây, trong thiên hạ này tuyệt đối không kẻ nào được phép tính kế lên đầu Hoàng tỷ của ta!”

“Chuyện triều chính đại sự, không phải là việc mà một trắc phi như ngươi có quyền can dự.”

“Tiết Xuân Hoa, đừng tưởng bản điện hạ không biết trong lòng ngươi đang mưu tính điều gì.”

“Có những chuyện ta có thể mắt nhắm mắt mở bỏ qua.”

“Nhưng có những lằn ranh, ngươi tuyệt đối không được phép chạm tới.”

“Hy vọng ngươi là một kẻ thông minh biết điều.”

Nguyễn Hưng lạnh lùng hừ một tiếng, ngữ khí thấu xương khiến Tiết Xuân Hoa không khỏi rùng mình.

Dưới sự hầu hạ khép nép của đám thị nữ, hắn chỉnh đốn lại y phục chỉnh tề rồi sải bước tiến thẳng về phía diễn võ trường trong phủ.

Kiếp trước, khi linh hồn hắn vừa mới nhập vào thân xác này, thể phách của Thái tử Đại Việt vốn đã sớm bị tửu sắc tàn phá đến mức suy kiệt.

Tên tiền thân chẳng những không có nửa điểm thiên phú võ học, mà lại còn sợ khổ, sợ mệt. Bởi thế, trong khi các vị hoàng tử khác đều đã sớm đột phá đến Hậu Thiên trung kỳ, thậm chí là hậu kỳ, thì hắn vẫn dậm chân tại chỗ ở tầng thứ hai sơ kỳ của Hậu Thiên cảnh.

Sau khi xuyên không, Nguyễn Hưng cũng từng nỗ lực khổ tu ngày đêm. Thế nhưng căn cơ thể chất đã định hình từ thuở nhỏ, tư chất lại thuộc hàng hạ phẩm, lúc bấy giờ hắn căn bản không có cách nào xoay chuyển được cục diện.

Thế nhưng, thời thế bây giờ đã hoàn toàn khác biệt!

Tung hoành ngang dọc suốt ba nghìn năm nơi Ma giới, Nguyễn Hưng đã từng tiếp xúc qua vô số thần công bí pháp tối thượng. Thuật luyện đan, phối dược hắn cũng tinh thông thấu triệt.

Giờ đây, trong đầu hắn nắm giữ không dưới hàng trăm phương pháp có thể khiến thực lực tăng vọt chỉ trong một sớm một chiều.

Tuy nhiên, Nguyễn Hưng tuyệt đối không lựa chọn con đường ấy.

Được sống lại một đời thanh xuân tràn trề sinh lực, lẽ nào hắn lại dễ dãi vận dụng tà pháp Ma môn để cưỡng ép tăng tiến tu vi?

Đương nhiên, không phải vì hắn đã cải tà quy chính muốn làm người lương thiện, mà bản chất là vì công pháp Ma môn quá mức tàn độc và cực đoan. Giai đoạn đầu tuy tốc độ tiến cảnh nhanh như vũ bão, nhưng càng về sau bức tường cảnh giới lại càng kiên cố, tai họa ngầm vô số kể.

“Khụ… khụ…”

“Kiếp trước ta là một đời cự ma, tung hoành Ma giới ba nghìn năm ròng rã, số sinh linh vong mạng dưới tay ta đâu chỉ dừng lại ở con số hàng triệu?”

“Khi xưa tu vi thông thiên triệt địa, ta có thể dễ dàng áp chế luồng sát khí ngút trời này.”

“Không ngờ hôm nay trùng sinh trở lại Phàm gian giới, luồng Ma sát thâm căn cố đế ấy vẫn bám rễ sâu trong linh hồn và thể xác!”

“Với tu vi nhỏ yếu hiện tại, e rằng rất khó để áp chế cỗ Ma sát cuồng bạo này trong thời gian dài.”

“Nếu bất chấp hậu quả dùng bí pháp Ma đạo để tăng tiến thực lực, ắt sẽ để lại mầm họa khôn lường cho con đường đại đạo sau này.”

Phụt!

Đang trên đường rảo bước tới diễn võ trường, Nguyễn Hưng bỗng ho khan dữ dội, một ngụm máu bầm tanh nồng trào ra khóe miệng.

Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, âm u vô cùng.

“Xem ra, ta bắt buộc phải lựa chọn một môn chính đạo công pháp chí cao vô thượng trong số những công pháp ta từng nắm giữ.”

“Hơn nữa, môn công pháp đó phải mang đặc tính điều hòa kinh mạch, có uy năng áp chế sát khí tới mức cực hạn.”

Nguyễn Hưng vừa bước đi vừa cẩn thận cân nhắc.

Chốn Ma giới tuy ma tu ngập tràn, nhưng cũng không thiếu vắng bóng dáng của các đại tông môn chính đạo. Chỉ có điều, trong thế giới cá lớn nuốt cá bé của giới tu hành, làm gì có ai là người lương thiện thực sự? Đa phần chẳng qua chỉ là lũ ngụy quân tử khoác áo thánh hiền mà thôi.

Thế nhưng không thể phủ nhận, những môn thần công cao thâm của chính đạo lại sở hữu khả năng khắc chế và thanh lọc ma khí, sát khí vô cùng thần diệu.

Nghĩ đến đây, Nguyễn Hưng khẽ nheo mắt. Dáng đi của hắn uy nghiêm tựa rồng cuộn hổ ngồi, vững vàng tiến vào diễn võ trường.

Trong thức hải, từng môn tuyệt kỹ chính tông mà hắn từng đoạt được lần lượt hiện về:

Trường Sinh Càn Khôn Quyết…

Khô Mộc Phùng Xuân Công…

Hỗn Nguyên Phá Thiên Kình…

Vô số công pháp huyền diệu lướt qua, nhưng dường như chưa có môn nào thực sự dung hợp hoàn hảo với thể trạng của hắn lúc này.

Bất chợt, ánh mắt hắn bừng sáng rực rỡ.

“Ồ?”

“Có rồi!”

“Chính là nó!”

“Bích Hải Vô Lượng Công”!

Đôi mắt Nguyễn Hưng lóe lên từng tia tinh mang sắc sảo.

Môn công pháp này lai lịch kinh thiên động địa, tuyệt đối không hề tầm thường.

Năm xưa, hắn từng đích thân chém giết một vị trưởng lão của Thượng tông Ma đạo. Sau khi thi triển thuật Sưu Hồn tàn độc, hắn mới phát hiện vị trưởng lão kia thực chất là một nội gián do Thần giới bí mật cài cắm vào Ma môn. Đáng tiếc, kẻ đó chưa kịp lập nên công trạng gì thì đã bị Nguyễn Hưng rút hồn luyện phách.

Nhờ cơ duyên ấy, hắn đã đoạt được bộ công pháp duy nhất có nguồn gốc tối thượng từ Thần giới này.

Nguyễn Hưng khẽ nhắm mắt, nhanh chóng hồi tưởng lại toàn bộ khẩu quyết cốt lõi của “Bích Hải Vô Lượng Công”.

“Môn công pháp này tổng cộng chia làm ba mươi ba tầng trời.”

“Thời kỳ đầu tu luyện, uy lực nhìn qua có vẻ bình dị, tiến cảnh chậm rãi.”

“Thế nhưng đối với việc thanh lọc và trấn áp Ma sát chi khí trong cơ thể, hiệu quả của nó lại đạt đến mức vô song!”

“Quan trọng hơn cả, bản chất của môn công pháp này vô cùng kỳ dị.”

“Nó tựa như biển cả bao la dung nạp trăm sông. Trong quá trình tu hành, nó có thể thâu tóm sở trường của vạn phái, dung luyện chân khí của bất kỳ loại nội công nào trên thế gian thành một thể thống nhất.”

“Thậm chí nó còn có khả năng tự động hấp thu linh khí nhật nguyệt của trời đất, gột rửa kinh mạch, trục xuất toàn bộ tạp chất và ô uế trong cơ thể ra ngoài.”

“Một khi đột phá đến Đệ Nhị Trọng Thiên, người tu luyện sẽ trực tiếp đạt tới cảnh giới thoát thai hoán cốt!”

“Không chỉ dừng lại ở đó, thông qua Bích Hải Vô Lượng Công, ta hoàn toàn có thể thôi động bất kỳ loại nội công tâm pháp nào đã từng dung hợp trước đây.”

“Ví như sau này ta tu luyện thêm Bắc Minh Thần Công, dẫu cho chân khí đã bị đồng hóa vào Bích Hải Vô Lượng Công, nhưng một khi phát chiêu, kình lực vẫn mang trọn vẹn đặc tính thôn phệ của Bắc Minh Thần Công.”

“Nội lực Bích Hải ban đầu ngỡ như nhu hòa, nhưng dung hợp càng nhiều tuyệt học đỉnh cao, uy lực bộc phát sẽ càng thêm phần bá đạo vô song!”

“Đây đích thực là thần công trời ban dành riêng cho ta!”

Sau khi quán triệt toàn bộ tầng thứ nhất của “Bích Hải Vô Lượng Công”, tâm trí Nguyễn Hưng dần chìm vào một cảnh giới không minh thanh tịnh tuyệt đối.

Đột nhiên, thân hình hắn khẽ động!

“Bích Hải Vô Lượng Công” vốn là tuyệt học Thần giới, cực kỳ chú trọng vào việc đắp nặn căn cơ ban đầu. Công pháp phàm tục thông thường đa phần đi từ ngoài vào trong (ngoại công luyện thân rồi mới sinh nội lực), nhưng môn thần công này lại hoàn toàn nghịch chuyển: dẫn dắt linh khí trời đất vào trước, tôi luyện từ tận tủy xương rồi mới phát tiết ra bên ngoài.

Đệ Nhất Trọng Thiên của công pháp này, chính là mượn linh khí để rèn cốt!

Ngay lúc này, Ma sát chi khí ngủ say trong huyết mạch Nguyễn Hưng bất ngờ trỗi dậy, điên cuồng bốc cháy như muốn cắn nuốt tâm trí hắn. Sắc mặt hắn lập tức biến đổi, tâm niệm vừa chuyển liền vận chuyển thần công, dứt khoát tung ra một quyền phá không!

Ầm!

Theo thế quyền đánh ra, Nguyễn Hưng lập tức cảm nhận được từng luồng linh khí tinh thuần nhất của đất trời đang thông qua các huyệt đạo, lỗ chân lông và từng nhịp thở điên cuồng rót vào cơ thể.

Một luồng nhiệt lưu ấm áp tựa như dòng hỏa diễm dịu êm từ lồng ngực bùng phát, trong nháy mắt lan tỏa khắp tứ chi bách hải.

Nguồn năng lượng này vô cùng hùng hậu. Một phần nhỏ hòa vào kinh mạch giúp gột rửa cặn bã, nhưng đại bộ phận lại xông thẳng vào nơi sâu nhất của hệ thống xương cốt.

Tiến bước.

Hạ tấn.

Phát quyền.

Tung cước.

Kéo giãn gân cốt…

Từng chiêu từng thức của một bộ quyền pháp hoàn chỉnh được Nguyễn Hưng thi triển thuần thục như nước chảy mây trôi. Không dừng lại một giây, hắn lập tức bắt đầu lượt quyền thứ hai, rồi lượt thứ ba…

Càng luyện, động tác của hắn càng trở nên thần tốc và biến ảo khôn lường. Linh khí trong thiên địa bị quyền kình của Đệ Nhất Trọng “Bích Hải Vô Lượng Công” dẫn dắt, ngưng tụ thành từng vòng xoáy vô hình tràn vào thân thể.

Rắc! Rắc! Rắc!

Nguyễn Hưng cảm nhận rõ mồn một từng dòng nhiệt lưu cuồn cuộn như sóng ngầm len lỏi vào từng thớ xương, không ngừng tôi luyện, tái tạo lại toàn bộ khung xương của hắn từ gốc rễ.

Trong lòng hắn dâng lên sự mừng rỡ như điên.

Không ngờ… môn công pháp này lại có thể trực tiếp cải tạo tư chất căn cốt nghịch thiên đến mức này!

“Ha ha ha ha!”

“Tuyệt diệu!”

“Quả nhiên không hổ danh là tuyệt học đến từ Thần giới!”

“Thời điểm này uy lực chưa bộc lộ hết, nhưng một khi tích lũy đủ dày, ngày sau ắt sẽ kinh thiên động địa!”

Nguyễn Hưng vô cùng phấn khởi, bởi hắn không chỉ cảm thấy thể lực đang tăng trưởng vượt bậc, mà ngay cả cỗ Ma sát hung hãn trong cơ thể cũng đang bị luồng chân khí thuần dương này áp chế vững vàng.

Đứng giữa diễn võ trường thênh thang, hắn hoàn toàn đắm chìm vào thế giới võ học, không bị bất kỳ tạp niệm ngoại cảnh nào quấy nhiễu. Từng quyền từng cước xuất ra đều đạt đến cảnh giới viên mãn thông thấu, phảng phất như hòa làm một thể với thiên địa càn khôn.

Khi quyền phong tung hoành ngang dọc, từ trong lồng ngực và xương cốt hắn liên tục phát ra những tiếng nổ giòn giã như rang đậu. Toàn thân thông suốt, sảng khoái khôn cùng.

Thế nhưng lúc này, hắn lại không hề hay biết rằng…

Từ bao giờ, nơi góc diễn võ trường đã xuất hiện bóng dáng của một tuyệt sắc giai nhân.

Đôi mắt phượng trong veo khẽ chớp, chăm chú dõi theo từng đường quyền của hắn với muôn phần kinh ngạc.

Nàng chính là Lâm Hi – Thái tử phi đương triều, thê tử kết tóc của Nguyễn Hưng.

Lâm Hi sở hữu dung nhan khuynh quốc khuynh thành. Gương mặt trái xoan thanh tú toát lên nét đẹp đài các, sống mũi thon cao dọc dừa, bờ môi mềm mại như cánh hoa sớm mai cùng làn da trắng mịn không tì vết. Dáng vẻ e ấp, thanh thuần ấy toát lên một mị lực thoát tục khó tả. Đôi mắt nàng trong vắt như làn nước mùa thu, ngũ quan hài hòa đạt đến độ hoàn mỹ tột cùng.

Xét về nhan sắc lẫn khí chất, nàng vượt xa ả trắc phi Tiết Xuân Hoa kia gấp vạn lần.

Đáng tiếc thay, tính tình Lâm Hi vốn dĩ thanh đạm, không màng tranh giành sủng ái, cũng chưa từng mở lời lấy lòng bất kỳ ai – cho dù người đó chính là phu quân danh chính ngôn thuận của mình. Nét đẹp của nàng tĩnh lặng tựa như một đóa sen trắng giữa hồ đêm.

Nàng vốn là nghĩa nữ của phủ Thừa tướng. Tương truyền phụ mẫu ruột của nàng là người trong chốn giang hồ, sau một biến cố môn phái bị huyết tẩy, nàng lưu lạc rồi hữu duyên được Thừa tướng nhận làm con nuôi.

Xét về thân phận trên danh nghĩa, địa vị của nàng trong phủ Thừa tướng chẳng khác nào một nha hoàn cao cấp, thậm chí nếu bàn về gia thế còn thua kém đích nữ Tiết Xuân Hoa của Hộ bộ Thị lang, hoàn toàn không đủ tư cách ngồi lên vị trí Thái tử phi tôn quý.

Thế nhưng số phận lại trớ trêu thay.

Kể từ khi mẫu thân của Nguyễn Hưng qua đời nhiều năm trước, dù hắn vẫn giữ vững ngôi vị Đông cung Thái tử, lại có một người cậu ruột nắm giữ binh quyền đại tướng quân chống đỡ, nhưng phe cánh của hắn vẫn liên tục bị các thế lực trong triều chèn ép gay gắt, ngày tháng trôi qua vô cùng gian nan.

Đến tuổi lập gia thất, theo lẽ thường hắn phải thành thân cùng đích nữ của Thừa tướng để củng cố quyền lực. Nào ngờ các vị hoàng tử khác cùng Hoàng quý phi trong cung đã ngầm giở thủ đoạn chia rẽ, ép buộc phủ Thừa tướng phải đẩy nghĩa nữ Lâm Hi ra thay thế.

Nguyễn Hưng khi ấy lực bất tòng tâm, đành ngậm đắng nuốt cay chấp nhận mối hôn sự này.

Cũng chính vì uất ức trong lòng, cộng thêm tính cách của Lâm Hi quá đỗi lạnh lùng, xa cách, chưa từng chủ động ân cần thăm hỏi, nên tên Thái tử tiền thân trước đây cực kỳ ghẻ lạnh nàng.

Thậm chí… kể từ ngày đại hôn đến nay, hai người vẫn chưa từng một lần chân chính động phòng hoa chúc.

“Đây rốt cuộc là võ công gì?”

“Nhìn qua thì mềm mại bình dị, dường như chẳng mang chút sát thương nào…”

“Thế nhưng… tại sao ta lại cảm nhận được một luồng uy áp huyền bí khó tả ẩn tàng bên trong?”

“Thái tử điện hạ… ngài rốt cuộc là con người như thế nào?”

Lâm Hi khẽ mấp máy đôi môi mềm, ánh mắt không giấu nổi sự kinh ngạc.

Trong tầm mắt nàng lúc này, từng bước di chuyển của Nguyễn Hưng uyển chuyển tựa du long xuất hải. Quyền phong nhìn thì cương mãnh vô song, nhưng lại ẩn chứa sự linh hoạt biến hóa khôn lường.

Khí chất phiêu dật xuất trần, phong thái tiêu sái tự tại.

Trước mắt nàng rõ ràng là một bậc vương giả tuấn tú ngời ngời, khí phách phi phàm.

Nào có nửa điểm giống với lời đồn đại của thiên hạ ngoài kia rằng hắn chỉ là một kẻ bất tài vô dụng, một thứ “bùn nhão không thể trát tường”?

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Theme
Text Indent
cover
Chương 2: «Bích Hải Vô Lượng Công»! Lâm Hi!
Đại Việt Đế Quốc 3