Chương 20: Việt Hoàng bảo vệ! Sứ giả trung niên lộ diện!

Một tiếng gọi “cậu” đầy thân thương của Trưởng công chúa Nguyễn Thanh Tuyền cất lên khiến Nguyễn Hưng lập tức thấu rõ thân phận của người vừa xuất hiện. Cách đây không lâu, thời điểm bên trong cấm cung còn chưa xảy ra biến cố thích khách đột nhập, Nguyễn Hưng khi ấy vẫn chưa đoạt được Hổ phù để trực tiếp điều động ba vạn cấm vệ quân Ngự Lâm, trong tay có thể nói là hoàn toàn không nắm giữ nửa phần binh quyền. Vì mục đích an toàn đại cục, hắn đã khuyên nhủ Nguyễn Thanh Tuyền phát mật thư khẩn thiết, yêu cầu người cậu bí mật dẫn đại quân hồi triều. Thật không ngờ ông lại dẫn binh về tới nơi đúng vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc như thế này!

Nhìn thấy cậu đích thân ra tay tương trợ, Nguyễn Hưng liền thở phào nhẹ nhõm, toàn tâm toàn ý tập trung đối phó với hai tên cao thủ Siêu Nhất Lưu trước mặt. Đôi mắt hắn ánh lên tia hung sát tàn bạo cùng cực, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh buốt:

“Chết đi cho ta!”

Hai tên cao thủ đối diện lập tức biến sắc kinh hoàng! Vốn ngỡ rằng chiến trường phía sau sẽ phát sinh chuyển biến có lợi cho phe mình, thế nhưng khi nhìn thấy vị tướng quân trung niên uy phong lẫm liệt kia – người cậu ruột nắm giữ binh quyền của hai chị em Nguyễn Hưng xuất hiện, bọn chúng liền hoàn toàn rơi vào hoảng loạn, tuyệt vọng gào thét thất thanh:

“Không thể nào! Đại tướng quân Đại Việt – Triệu Vô Cực?! Chẳng phải người này đang thống lĩnh mấy chục vạn quân trấn thủ nơi biên ải xa xôi sao?! Cớ sao đột nhiên lại có mặt tại Kinh đô vào lúc này?!”

“Không xong rồi! Kẻ này cả đời chinh chiến nam bắc, uy danh lừng lẫy chấn động cả hai nước Triệu, Trần chúng ta! Từ mười năm trước hắn đã sớm đột phá Hậu Thiên Đệ Thập Trọng, bước chân vào hàng ngũ đại cao thủ Siêu Nhất Lưu! Lão phu căn bản đánh không lại hắn!”

Tên cung phụng Triệu Quốc ngửa mặt lên trời phát ra tiếng kêu la thảm thiết, trong cơn tuyệt vọng cùng cực liền cắn răng lùi bước tháo chạy.

Uy danh hiển hách của Thượng tướng quân Đại Việt Triệu Vô Cực thực sự quá đỗi vang dội, đến mức một vị đại cao thủ Siêu Nhất Lưu của Triệu Quốc vừa chạm mặt đã mất sạch nhuệ khí, không đánh mà quay đầu bỏ chạy trối chết!

Vị tướng quân trung niên – cậu ruột của Nguyễn Hưng, Triệu Vô Cực thấy đối phương tháo chạy liền ngửa mặt cười vang rền như sấm:

“Lũ giặc cỏ ngoại bang, các ngươi còn muốn chạy đi đâu cho thoát?!”

“Xả Thân Tuyệt Mệnh Đao!”

Triệu Vô Cực dũng mãnh vô song, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi đao tuyết. Toàn thân ông tỏa ra luồng sát khí thiết huyết cuồn cuộn chỉ có ở những bậc danh tướng quanh năm tắm mình trong mưa máu sa trường. Vừa áp sát đối phương, ông liền dứt khoát vung đại đao chém xuống một nhát kinh thiên động địa!

Keng!

Chiêu đao bá đạo vô cùng, tiếng đao ngân thanh thúy sắc lạnh rít gào trong không khí! Tên cung phụng Triệu Quốc biến sắc kinh hoàng, toàn thân run rẩy mất sạch dũng khí chống cự, chỉ biết hoảng loạn nghiêng mình né tránh.

“A… Cánh tay của ta!”

Thế nhưng đường đao của Triệu Vô Cực quá nhanh, lại dồn trọn toàn bộ công lực mười phần vào đó. Tuyệt kỹ “Xả Thân Tuyệt Mệnh Đao” này bộc phát ra uy lực tàn phá vô cùng khủng khiếp!

Tên cung phụng Triệu Quốc rú lên một tiếng đau đớn xé rách tim gan. Cả cánh tay phải của gã bị một đao chém đứt lìa bay vút lên không trung, máu tươi bắn tung tóe như suối! Cơn đau đớn thấu xương tủy khiến gã sống không bằng chết, vừa ôm vết thương lùi lại vừa điên cuồng gào thét thảm thiết.

“Dám cả gan hành thích Bệ hạ, tội ác tày trời, đáng chết vạn lần!”

Triệu Vô Cực tuyệt đối không có nửa điểm nương tay, vung đao đuổi giết tới cùng. Khí phách dũng mãnh cái thế ấy lập tức khiến cho hàng vạn quân dân Đại Việt bên dưới khán đài phấn chấn tột độ, reo hò dậy sóng!

“Trời đất ơi! Thượng tướng quân… cớ sao người lại đột ngột hồi triều vào lúc này?!”

Tại khán đài danh dự phía chính Bắc, toàn thể văn võ bá quan Đại Việt không một ai là không chấn động kinh hoàng.

Phải biết rằng Triệu Vô Cực chính là đại tướng quân tối cao trấn thủ nơi biên cương trọng ải, trong tay nắm giữ mấy chục vạn hùng binh thiết kỵ. Chiếu theo quân pháp của triều đình, nếu như chưa nhận được thánh chỉ chiếu triệu hoặc Binh phù của Hoàng đế thì tuyệt đối không được phép tự ý rời bỏ quân doanh quay về Kinh đô. Trong tâm trí của các đại thần lập tức hiện lên muôn vàn nghi vấn kinh hoàng.

Nhị hoàng tử Nguyễn Thần trừng trừng hai mắt. Dường như đã phải chịu đựng nỗi uất ức, nhục nhã suốt bao ngày qua, nay rốt cuộc cũng chộp được cơ hội ngàn năm có một để lật ngược thế cờ! Gã căn bản chẳng thèm bận tâm xem đại cục lúc này đang nguy nan ra sao, lập tức xông ra trước mặt bàn dân thiên hạ, lớn tiếng quát tháo chỉ trích:

“Triệu Vô Cực! Ngươi thật là to gan tày trời! Thân là đại tướng trấn thủ biên quan, vậy mà dám cả gan tự tiện rời bỏ quân doanh dẫn người hồi kinh! Hành vi này quả thực là gan to hơn trời, tội danh chẳng khác nào khi quân mưu phản!”

“Nói mau! Có phải là Thái tử ôm mộng đoạt vị ngai vàng, nên đã bí mật sai khiến ngươi dẫn quân về đây ép cung hay không?!”

“Khá khen cho một tên hoàng đệ Nhị hoàng tử Nguyễn Thần!”

Nguyễn Hưng đang giao chiến trên võ đài nghe thấy lời chụp mũ ấy liền không hề có nửa điểm sợ hãi, trái lại còn ngửa mặt lên trời cười vang đầy vẻ khinh miệt:

“Hiện giờ quốc nạn lâm đầu, quân thù ngoại bang nhăm nhe sát hại phụ hoàng, ngươi thân là hoàng tử không những chẳng làm nên trò trống gì, chỉ biết rụt cổ như một con rùa hèn hạ trốn sau lưng hộ vệ, mà giờ phút này lại còn dám mở miệng vu oan giá họa cho trung thần hộ quốc! Quả thực là nực cười và nhục nhã đến cực điểm!”

“Ngươi mở miệng dám bảo ta mơ tưởng ngai vàng, câu kết cùng cậu ruột mưu phản sao? Vậy bằng chứng xác thực của ngươi đâu?! Huống chi trong tay cậu ta đang có mười vạn đại quân thiết kỵ đóng quân ngay bên ngoài thành, nếu như ta thực sự muốn mưu phản đoạt vị… thì một tên phế vật như ngươi và lão Tứ liệu có đủ tư cách để ngăn cản nổi hay sao?!”

“Cái gì?! Triệu Vô Cực… đã dẫn mười vạn đại quân áp sát Kinh đô rồi sao?!”

Toàn thể văn võ bá quan Đại Việt kinh hãi thất sắc!

Cõi lòng mọi người chấn động như có sấm sét nổ vang. Nhị hoàng tử Nguyễn Thần lại càng chết lặng tại chỗ, toàn thân run rẩy bần bật, há hốc mồm không thốt nên lời.

Mười vạn đại quân bách chiến bách thắng đang đóng quân ngay bên ngoài Kinh đô, binh lâm thành hạ?!

Tại sao trước đó toàn bộ quan lại các châu phủ địa phương dọc đường không hề có nửa phong thư mật báo gửi về triều đình?!

Nếu như sự thật quả đúng là như vậy… thì biết phải làm sao bây giờ?!

Nhị hoàng tử hoảng sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.

“Ngươi… Nguyễn Hưng! Ngươi… ngươi thực sự đang muốn ép cung mưu phản sao?! Đừng quên phụ hoàng vẫn còn đang ngồi sừng sững ở đây!”

Nhị hoàng tử hoàn toàn mất hết chủ kiến, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt Nguyễn Hưng mà lớn tiếng gào thét.

Bề ngoài gã cố làm ra vẻ hung hăng, thế nhưng bất kỳ ai có mặt tại hiện trường đều có thể nghe ra trong giọng nói của gã đã ngập tràn sự khiếp sợ tột cùng, chẳng qua chỉ là vỏ bọc ngoài mạnh trong yếu mà thôi.

Mười vạn thiết kỵ sa trường thừa sức san phẳng toàn bộ Kinh đô Đại Việt chỉ trong một đêm!

Đến nước này, dẫu triều đình có muốn phát hịch triệu tập quân đội từ các nơi về cứu giá thì cũng đã hoàn toàn không kịp nữa rồi!

“Chuyện này rốt cuộc phải xử trí ra sao đây? Chẳng lẽ Thái tử điện hạ thực sự vì bất mãn trước sự chèn ép của các thế lực triều đình suốt hơn mười năm qua, nên đã nhân cơ hội này điều động mười vạn quân về kinh để ép cung đoạt vị sao?”

Quần thần ai nấy đều run rẩy kinh hãi, không một ai dám nhiều lời, âm thầm suy tính đại cục.

“Thái tử điện hạ! Cho dù những năm qua ngài có phải chịu đựng bao nhiêu uất ức thiệt thòi, thì cũng tuyệt đối không thể làm ra chuyện đại nghịch bất đạo nhường này! Giết cha cướp ngôi, ép cung mưu phản… ắt sẽ bị muôn đời thiên hạ phỉ nhổ, khinh miệt!”

Giữa lúc bá quan đều ngoan ngoãn im thin thít không dám hé răng, vị Ngự sử đại phu nóng tính lại một lần nữa nổi trận lôi đình, dứt khoát bước ra lớn tiếng quát tháo can gián.

Vị lão thần này vốn là bậc cương trực công chính, tính tình nóng nảy và tuyệt đối không sợ chết. Nhìn thấy Ngự sử đại phu đứng ra mở lời, Nhị hoàng tử liền mừng rỡ gật đầu lia lịa, đang toan mở miệng phụ họa thêm dầu vào lửa…

“Đồ nghịch tử khốn kiếp! Ngươi mau câm miệng lại cho trẫm!”

Đột nhiên, từ trên long ỷ, Việt Hoàng già nua liền đập mạnh tay xuống bàn, gầm lên một tiếng long trời lở đất!

Cơ thể ông run rẩy dữ dội, cố gắng nuốt ngược ngụm máu tươi đang dâng lên cổ họng, gương mặt lộ rõ vẻ hận không thể rèn sắt thành thép, yếu ớt nhưng đanh thép quở trách Nhị hoàng tử:

“Triệu tướng quân… chính là do đích thân trẫm hạ mật chỉ triệu hồi kinh đô!”

“Cái gì?! Phụ hoàng… sao chuyện này lại có thể như vậy được?!” Nhị hoàng tử kinh hãi thất thanh kêu lên, không dám tin vào tai mình.

Trên gương mặt già nua của Việt Hoàng hiện lên một màu đỏ bầm bệnh tật. Ông lạnh lùng, thất vọng quét mắt nhìn Nhị hoàng tử một cái, sau đó quay sang toàn thể văn võ bá quan, nghiêm túc cất lời giải thích:

“Trên đời này chẳng có điều gì là không thể cả! Mấy ngày trước, bên trong thâm cung có thích khách tuyệt đỉnh đột nhập quấy nhiễu. Dẫu cho trẫm may mắn thoát nạn, thế nhưng bên trong Ngự Thư Phòng lại bị kẻ gian trộm mất một số Binh phù cơ mật dùng để điều động các vị đại tướng quân trấn thủ nơi biên cương bờ cõi!”

“Lũ tặc tử ngoại bang mưu đồ vô cùng thâm độc. Đứng trước cảnh tượng giang sơn Đại Việt rơi vào thế phong ba bão táp ngàn cân treo sợi tóc, cho nên trẫm mới đích thân phát mật chiếu, lệnh cho Thượng tướng quân Triệu Vô Cực bí mật dẫn quân hồi triều!”

“Có mười vạn đại quân thiết kỵ của Triệu tướng quân tọa trấn bên ngoài thành, cộng thêm ba vạn cấm vệ quân Ngự Lâm cùng hai đại doanh trại quân đội xung quanh, Kinh đô Đại Việt ta mới có thể vững chắc như bàn thạch, kiên cố như thành đồng!”

“Bất kể kẻ trộm Binh phù có toan tính âm mưu quỷ quyệt nào, Đại Việt ta cũng có thể ung dung nắm chắc phần thắng để ứng phó!”

“Nào ngờ đâu ngày hôm nay tại Đại hội diễn võ lại thực sự bùng nổ cơn biến loạn tày đình này! Nếu như không nhờ có Thái tử và Trưởng công chúa dũng cảm đứng ra che chở, lại thêm Thượng tướng quân kịp thời dẫn quân cứu giá… thì hậu quả ngày hôm nay thực sự không tài nào tưởng tượng nổi!”

“Ngẫm lại toàn bộ cơ sự lúc này, rất có khả năng kẻ trộm Binh phù kia muốn chờ đợi sau khi trẫm bị ám sát chết trong ngày hôm nay, sẽ lập tức châm ngòi cho nội loạn bùng nổ khắp bờ cõi Đại Việt!”

“Thậm chí đến thời điểm ấy, bọn chúng hoàn toàn có thể lợi dụng số Binh phù trong tay, giả mạo đặc sứ của Thái tử hoặc các vị hoàng tử để tới các quân doanh biên cương điều binh khiển tướng, kích động các vị tướng quân tàn sát lẫn nhau!”

“Một khi biên cương đại loạn, Triệu Quốc và Trần Quốc chắc chắn sẽ thừa cơ xua đại quân tràn qua biên giới xâm chiếm non sông!”

“Trước hết là thích khách đột nhập cấm cung trộm Binh phù, sau đó lại bùng nổ màn ám sát trắng trợn ngày hôm nay… Khi xâu chuỗi toàn bộ những biến cố này lại, trẫm mới thấu suốt rằng: tất cả đều là âm mưu tày đình của quân thù Triệu Quốc, muốn biến Đại Việt ta thành bãi chiến trường đẫm máu, làm lung lay quốc vận ngàn năm!”

Việt Hoàng gắng gượng thân xác bệnh tật, dõng dạc cất lời phân tích rành rọt trước mặt toàn thể triều thần.

“Cái gì?! Lại có âm mưu kinh thiên động địa đến mức ấy sao?!”

“Hóa ra chân tướng sự việc lại là như vậy! thảo nào… Thảo nào Thái tử điện hạ vốn là bậc trung hiếu vẹn toàn, làm sao có thể làm ra chuyện ép cung mưu phản cho được? Hóa ra toàn bộ đều là do thánh ý sáng suốt của Bệ hạ an bài!” Vị Ngự sử đại phu như bừng tỉnh đại ngộ, lập tức hổ thẹn cất lời.

“Bệ hạ anh minh thần võ! Vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!” Thừa tướng Hoa Vĩ Kiệt vội vã quỳ rụp xuống đất dập đầu bái lạy.

Thấy vậy, toàn thể văn võ bá quan cũng lục tục quỳ gối đồng thanh hô vang.

Bất kể nơi đáy lòng mỗi người đang âm thầm toan tính điều gì, dù cho sự việc điều quân mười vạn này vẫn còn ẩn chứa không ít điểm đáng ngờ, thế nhưng đích thân Hoàng đế đã mở miệng định đoạt và che chở như vậy, thì khắp triều đình này còn có kẻ nào dám cả gan mở miệng dị nghị?

Huống chi, những biến cố thích khách liên tiếp xảy ra cùng hành động làm loạn của sứ đoàn Triệu Quốc ngày hôm nay quả thực hoàn toàn trùng khớp với lời giải thích của Hoàng đế.

May mắn thay Đại tướng quân Triệu Vô Cực đã kịp thời dẫn mười vạn quân về kinh đô tọa trấn. Bằng không, hậu quả thực sự không tài nào lường trước được!

Ngay lập tức, Binh bộ Thị lang liền tức giận bước ra lớn tiếng dâng tấu:

“Triệu Quốc khinh người quá đáng! Âm mưu làm loạn giang sơn xã tắc Đại Việt ta! Thần khẩn cầu Bệ hạ, mối huyết hải thù sâu này tuyệt đối không thể không báo!”

“Chúng thần khẩn cầu Bệ hạ phát binh thảo phạt Triệu Quốc, phô trương quốc uy Đại Việt!” Toàn thể võ tướng đồng loạt căm phẫn gầm vang, không ngừng xin chỉ xuất chinh.

“Ừm… Chuyện xuất binh thảo phạt, ngày mai thiết triều chúng ta sẽ bàn bạc kỹ lưỡng sau. Trẫm long thể mệt mỏi rồi, trước tiên phải hồi cung tịnh dưỡng. Chỉ cần đại nội thị vệ hộ giá là đủ.”

“Thống lĩnh Ngự Lâm quân! Ngươi hãy tạm thời tuân theo mọi hiệu lệnh của Thái tử, dẹp yên toàn bộ cuộc hỗn loạn này!”

“Hoa Thừa tướng! Hãy dẫn đầu bá quan mau chóng trấn an lòng dân!” Việt Hoàng yếu ớt phất tay hạ chỉ.

“Chúng thần tuân chỉ!” Thừa tướng, Thống lĩnh cấm quân cùng toàn thể triều thần đồng thanh cung kính lĩnh mệnh.

“Phụ hoàng… Chuyện này… sao có thể như vậy được chứ? Không… ta không tin!”

Việt Hoàng được thị vệ dìu lên kiệu hồi cung. Triều thần dưới sự chỉ đạo của Thừa tướng bắt đầu tản ra trấn an dân chúng.

Duy chỉ có Nhị hoàng tử Nguyễn Thần là vẫn đứng chết lặng như trời trồng giữa sân rồng, hai mắt đờ đẫn vô thần, tâm trí hoàn toàn sụp đổ trong nỗi tuyệt vọng cay đắng.

“Triệu tướng quân! Tất cả những chuyện này đều là do chủ ý của một mình Nhị hoàng tử Triệu Quốc ép buộc! Lão phu chẳng qua chỉ là kẻ phụng mệnh hành sự mà thôi! Xin Tướng quân hạ thủ lưu tình, tha cho lão phu một con đường sống!”

Cách đó không xa, tên cung phụng Triệu Quốc bị chém đứt một cánh tay phát ra tiếng kêu gào van xin thảm thiết.

“Dám cả gan ám sát Bệ hạ, tội ác tày trời, vốn dĩ phải tru di cửu tộc! Thế nhưng người nhà ngươi hiện đang ở Triệu Quốc, coi như ông trời đã ban cho chúng một con đường sống!”

Triệu Vô Cực lạnh lùng cất lời, khí thế thiết huyết sa trường bộc phát ngút trời.

Xoẹt!

Một đao hạ xuống, thủ cấp của tên cung phụng Triệu Quốc lập tức lìa khỏi cổ, máu tươi phun trào!

“Thanh Tuyền! Cậu tới giúp cháu!”

Sau khi trảm sát một tên cung phụng, Triệu Vô Cực ngay cả mắt cũng chẳng buồn chớp lấy một cái, lập tức xách đại đao phi thân lao nhanh về phía chiến trường nơi Trưởng công chúa Nguyễn Thanh Tuyền đang giao đấu.

“Xả Thân Tuyệt Mệnh Đao!” Triệu Vô Cực gầm vang một tiếng, đại đao bổ xuống mang theo cuồng phong hủy diệt!

“A! Không xong rồi! Vương gia cứu mạng!” Tên cao thủ Siêu Nhất Lưu đang kịch chiến với Nguyễn Thanh Tuyền vốn dĩ đã rơi vào thế hạ phong, nay lại phải đối mặt với đao pháp kinh hoàng của Triệu Vô Cực, sắc mặt lập tức đại biến, kinh hoàng thét lên một tiếng rồi chớp mắt đã bị hai người liên thủ đánh gãy nát kinh mạch, ngã quỵ xuống đất!

“Xong rồi… Tất cả đã hoàn toàn đại bại rồi!”

Trong hai tên cao thủ Siêu Nhất Lưu đang đối chiến với Nguyễn Hưng, tên cung phụng Triệu Quốc còn lại lúc này trong mắt ngập tràn những giọt nước mắt hối hận muộn màng:

“Biết trước cơ sự biến thành nông nỗi này, lão phu thà chết cũng không bao giờ tháp tùng Nhị hoàng tử sang Đại Việt tham gia cái Đại hội diễn võ chết tiệt này! Ta hối hận quá rồi!”

Vốn ngỡ rằng chuyến đi này chỉ là một chuyến dạo chơi lập công dễ dàng, nào ngờ tên Nhị hoàng tử ngu xuẩn lại bị tên Đặc sứ Trung Nguyên xúi giục, tự tiện đem mười lăm tòa thành ra đánh cược, đến khi sắp thua cuộc lại nổi điên ép bọn họ phải liều mạng hành thích Hoàng đế.

Bị quyền kình Bích Hải cuồn cuộn của Nguyễn Hưng đánh cho liên tục hộc máu thối lui, tên cung phụng Triệu Quốc căm phẫn gầm thét trong tuyệt vọng:

“Nhị hoàng tử! Ngươi bị người ta lừa gạt lợi dụng rồi! Ngươi đã hại chết toàn bộ lão phu rồi!”

“Hối hận sao? Đáng tiếc thay… tất cả đã quá muộn màng rồi! Chết đi cho ta!”

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Nguyễn Hưng thân hình như cuồng phong lướt tới, một chưởng mang theo độc kình kinh hoàng đánh thẳng vào lồng ngực lão già!

Ầm!

Tên cung phụng Triệu Quốc lập tức đứt đoạn toàn bộ tâm mạch, ngã vật ra đất chết không nhắm mắt!

“Không thể nào! Một tên Hậu Thiên Đệ Lục Trọng như ngươi… sao lại sở hữu sức mạnh tàn bạo đến mức này?! Điều này tuyệt đối không thể nào… Không!”

Tên cao thủ Siêu Nhất Lưu cuối cùng – tên hộ vệ của vị Đặc sứ Trung Nguyên kinh hãi thất sắc, vội vã lùi bước tháo chạy. Gã tuyệt đối không muốn tiếp tục ở lại đây để nộp mạng vô ích nữa.

“Lũ giặc cỏ ngoại bang! Bản Thái tử đã đích thân có mặt ở đây, ngươi còn muốn chạy trốn đi đâu?!”

Nguyễn Hưng quát lớn một tiếng sấm sét, lập tức thi triển khinh công đuổi sát theo sau.

Khí thế quanh thân hắn đường hoàng chính trực, uy nghi tựa vực sâu vạn trượng, phong thái lẫm liệt của bậc vương giả.

Thế nhưng đồng thời, sâu bên trong đôi đồng tử đỏ ngầu ma quang ấy lại là sự lạnh lùng và tỉnh táo tuyệt đối của một cự ma thượng cổ.

Ma niệm trong thức hải điên cuồng xoay chuyển, Nguyễn Hưng thầm mỉm cười tán thưởng trong bụng:

“Lão già Việt Hoàng này quả nhiên là một kẻ vô cùng thức thời và cáo già!”

“Cho dù vừa rồi lão không mở miệng bao che, dẫu cho toàn thể bá quan có hùa theo Nhị hoàng tử công kích ta, thì Nguyễn Hưng ta cũng chẳng có nửa điểm sợ hãi. Thế nhưng lão già làm như vậy… lại là nước cờ vẹn toàn nhất cho cả đôi bên.”

“Nói đi cũng phải nói lại, lão già lúc này vẫn đang ngày đêm trông chờ vào viên linh đan kéo dài sinh mệnh của ta để kéo dài thêm nửa năm, một năm tuổi thọ.”

“Con người ta càng già lại càng tham sống sợ chết. Trước kia khi không còn tia hy vọng nào, lão đành phải cắn răng sắp xếp hậu sự, làm ra vẻ đã sớm nhìn thấu quy luật sinh tử hồng trần. Thế nhưng một khi ta đã trao cho lão một tia hy vọng sống, thử hỏi làm sao lão có thể dễ dàng từ bỏ cho được? Đừng nói là nửa năm, dẫu chỉ là sống thêm vài tháng ngắn ngủi, lão cũng quyết không bao giờ buông tay!”

“Hơn thế nữa, lão già này hẳn cũng đã nhìn thấu việc ta lệnh cho cậu ruột Triệu Vô Cực dẫn mười vạn đại quân trở về Kinh đô Đại Việt chính là một đòn uy hiếp ép cung trần trụi. Dẫu lão có muốn trị tội thì cũng căn bản chẳng có đủ thực lực để làm gì được cả nhà chúng ta. Nếu như chọc giận ta, ta thực sự sẽ xua mười vạn thiết kỵ tràn vào thành chiếm lấy hoàng cung, hiệu lệnh thiên hạ!”

“Bởi vậy, lão mở lời như vậy vừa là tự cứu lấy tính mạng của chính mình, lại vừa xem như một đòn ngầm thể hiện thiện ý tuyệt đối với ta!”

Trải qua ba nghìn năm tắm máu Ma giới, Nguyễn Hưng dẫu không dám vỗ ngực tự xưng là kẻ nhìn thấu vạn vật, thế nhưng đối với những đòn đấu trí quyền mưu chốn cung đình này, hắn thấu suốt tường tận như lòng bàn tay.

Tâm tư toan tính của Việt Hoàng lúc này đối với hắn mà nói quả thực rõ ràng như ban ngày.

Cả hai bên đều là những kẻ cáo già ngầm hiểu ý nhau, tự tạo cho đối phương một bậc thang êm đẹp để cùng bước xuống đại cục.

“Cứ tạm thời để cho lão sống thêm một thời gian ngắn nữa. Đợi khi ta bình định xong cục diện, chuẩn bị tiến quân ra Trung Nguyên rồi sẽ tính tiếp…!”

“Dừng tay lại! Toàn bộ sứ đoàn chúng ta… xin đầu hàng!”

Đúng ngay tại thời điểm Nguyễn Hưng vừa đuổi kịp và tung chiêu dồn ép tên cao thủ Siêu Nhất Lưu của Đặc sứ vào tuyệt lộ, thì ở phía dưới khán đài, toàn bộ sứ đoàn Triệu Quốc và Trần Quốc đã bị Tam hoàng tử cùng hàng ngàn cung tiễn thủ cấm quân bao vây kín mít như thùng sắt.

Nhị hoàng tử Triệu Quốc trúng một mũi tên vào bắp tay, đau đớn gào khóc thảm thiết.

Và ngay vào thời khắc ấy, vị nam tử trung niên bí ẩn đứng cạnh gã – vị Đặc sứ Trung Nguyên rốt cuộc đã cất cao giọng hét lớn tuyên bố đầu hàng!

Toàn bộ quảng trường trước cổng thành lập tức rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Mọi ánh mắt của quân dân Đại Việt đồng loạt đổ dồn về phía người nam tử trung niên kia.

Chỉ thấy gã chậm rãi bước lên phía trước nửa bước, sắc mặt trầm tĩnh nặng nề, đôi mắt thâm sâu nhìn thẳng vào thân ảnh Nguyễn Hưng, lạnh lùng cất lời:

“Thật không ngờ… Thái tử điện hạ Đại Việt lại là một bậc anh hùng cái thế xuất chúng đến nhường này. Tiểu vương quả thực vô cùng khâm phục!”

Mặc dù kế hoạch tập kích tại Kinh đô Đại Việt đã hoàn toàn sụp đổ thảm hại, thế nhưng phong thái của người đàn ông này tuyệt nhiên không hề có lấy nửa điểm sợ hãi hay quỳ lạy van xin. Dường như đến tận giờ phút này, trong tay gã vẫn đang nắm giữ một chỗ dựa thế lực vô cùng khủng khiếp.

“Ồ? Ngươi rốt cuộc cũng chịu lộ mặt rồi sao?”

Nguyễn Hưng thu hồi chưởng lực, lạnh lùng liếc nhìn đối phương rồi quay sang cất giọng uy nghiêm:

“Thống lĩnh Ngự Lâm quân đang ở đâu?!”

“Khởi bẩm Thái tử điện hạ, mạt tướng có mặt!” Thống lĩnh cấm quân lập tức hớt hải chạy tới chắp tay hành lễ.

“Lập tức tước bỏ toàn bộ vũ khí, bắt giam toàn bộ sứ đoàn hai nước Triệu Quốc và Trần Quốc lại cho ta!”

Nguyễn Hưng nheo mắt lại, trầm giọng hạ lệnh:

“Riêng tên nam tử trung niên này… lập tức áp giải thẳng về Thái tử phủ! Bản Thái tử muốn đích thân thẩm vấn hắn!”

“Bẩm… Nhưng thưa Điện hạ, nhân vật trọng yếu mang thân phận mờ ám này… chẳng lẽ không cần áp giải vào cung giao cho Bệ hạ thẩm vấn sao ạ?” Thống lĩnh Ngự Lâm quân nghe vậy cảm thấy có điểm không đúng quy chế triều đình, liền vội vàng khom người cất tiếng hỏi lại.

“Không cần thiết! Bản Thái tử đã hạ lệnh: lập tức đưa hắn về Đông cung!”

Nguyễn Hưng khẽ nhíu chặt đôi mày, trên gương mặt lộ rõ vẻ không hài lòng.

Hắn liền từ tốn thò tay vào bên hông, lôi ra một miếng Hổ phù đúc bằng đồng nguyên chất tỏa ra sát khí quân quyền nặng nề, giơ cao trước mặt Thống lĩnh cấm quân, lạnh buốt cất lời:

“Ngươi… còn không mau nghe lệnh?!”

“Chuyện này… Long phù điều binh?!”

Thống lĩnh Ngự Lâm quân vừa nhìn thấy nửa khối Hổ phù tối cao trong tay Nguyễn Hưng, đôi mắt lập tức trợn trừng kinh hãi, nơi đáy lòng chấn động tột cùng!

Hắn vạn lần không ngờ tới Hoàng đế Bệ hạ lại tin tưởng trao trọn quyền điều động ba vạn Ngự Lâm quân vào tay Thái tử từ bao giờ!

Không dám có nửa điểm chần chừ do dự, vị Thống lĩnh cấm quân lập tức quỳ rụp xuống đất, lớn tiếng lĩnh mệnh:

“Tuân lệnh Thái tử điện hạ! Mạt tướng lập tức phụng mệnh thi hành!”

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Theme
Text Indent
cover
Chương 20: Việt Hoàng bảo vệ! Sứ giả trung niên lộ diện!
Đại Việt Đế Quốc 3