Chương 50: Đại quyết đoán!! Quân sư xinh đẹp Hoàng Dung!?

Bức mật thư hồi âm của tỷ tỷ Nguyễn Thanh Tuyền, Nguyễn Hưng lại cẩn thận chăm chú đọc thêm một lần nữa từ đầu đến cuối. Sau đó, hắn liền âm thầm vận chuyển nội lực chân nguyên trong lòng bàn tay, ngọn lửa kình khí vô hình lập tức khiến cho lá thư hóa thành tro bụi bay biến vào hư không.

Hoàng Dung đứng bên cạnh thấy thần sắc hắn ngưng trọng, liền lo lắng khẽ cất tiếng hỏi: — Có chuyện gì đại sự xảy ra vậy chàng?

Nguyễn Hưng hơi nhíu chặt đôi mày kiếm, trầm ngâm suy tính suốt một hồi lâu. Tựa như sâu trong tâm can vừa đưa ra một quyết định vô cùng hệ trọng, hắn đưa mắt nhìn thẳng vào Hoàng Dung, nghiêm túc cất giọng hỏi han: — Dung Nhi, muội thật sự cảm thấy bản thân mình có thể đọc hiểu toàn bộ pho tuyệt tác 《Võ Mục Di Thư》 kia, hơn nữa còn hoàn toàn lĩnh hội, thấu triệt được đủ loại mưu lược binh pháp, trận đồ tác chiến cùng các mưu kế thâm sâu bên trong đó thật sao?

Hoàng Dung chẳng hề tỏ ra khiêm tốn chút nào, lập tức tự tin ngẩng cằm hỏi ngược lại: — Đương nhiên rồi, Dung Nhi trước giờ có bao giờ mở lời lừa gạt huynh đâu chứ? Hưng ca ca, huynh… huynh chẳng lẽ là đang có ý định muốn để cho Dung Nhi đích thân dẫn binh ra trận đánh nhau đấy chứ?

Nàng vốn dĩ là một thiếu nữ tính tình tinh quái, thông minh tuyệt đỉnh khôn lường. Vừa lắng tai nghe thấy Nguyễn Hưng nghiêm túc gặng hỏi như vậy, lại nhớ tới dáng vẻ nhíu mày trầm tư suy tính hồi lâu vừa rồi của hắn, mặc dù bản thân không hề tận mắt đọc được nội dung bên trong bức thư nhà gửi tới, nhưng bằng vào sự cơ trí nhạy bén trời ban của mình, nàng vẫn lập tức đoán định ra được chín phần mười những suy nghĩ trong đầu của Nguyễn Hưng. Chỉ có điều sâu trong lòng, nàng vẫn cảm thấy chuyện này quả thực quá đỗi kỳ lạ và khó tin.

Dù sao đi chăng nữa, từ thuở xa xưa cho đến tận ngày nay, phận nữ nhi đứng ra thống lĩnh thiên quân vạn mã xông pha trận mạc vốn dĩ đã là chuyện cực kỳ hiếm thấy trên đời, mà người có đủ bản lĩnh để khiến cho toàn thể tướng sĩ dưới trướng thực lòng tin phục, răm rắp nghe theo mệnh lệnh lại càng hiếm hoi hơn gấp bội!

Bản thân nàng suy cho cùng cũng chỉ mới vừa đọc lướt qua cuốn 《Võ Mục Di Thư》 của danh tướng Nhạc Phi biên soạn, vậy mà Nguyễn Hưng lại thực sự dám cân nhắc để cho nàng đứng ra làm một vị nữ tướng quân, nắm giữ binh quyền thống lĩnh quân đội ra sa trường đánh trận sao? Nàng tuyệt đối không tin rằng một người như Nguyễn Hưng lại là kẻ hồ đồ đem chuyện đại sự quốc gia ra làm trò đùa con nít.

Như vậy, lời giải thích duy nhất cho chuyện này: chính là hắn thực lòng tin tưởng tuyệt đối vào bản lĩnh của nàng!

Nguyễn Hưng trầm ngâm suy nghĩ trong giây lát, đưa đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Hoàng Dung, cất giọng vô cùng chân thành và nghiêm túc: — Dung Nhi, những điều muội vừa đoán hoàn toàn không sai chút nào. Bản thân ta xưa nay vốn dĩ không bao giờ muốn người phụ nữ của mình bị nuôi nhốt trong thâm cung lạnh lẽo, biến thành một chiếc bình hoa trang trí di động tầm thường. Chỉ cần muội thực sự sở hữu thiên phú xuất chúng ở phương diện quân sự này, vậy thì thân phận nữ nhi thì đã làm sao nào? Ta tuyệt đối không muốn sau này Dung Nhi gả cho ta rồi lại phải chịu cảnh giam mình trong bốn bức tường thâm cung, trở thành một phi tử ngày ngày an phận sống cuộc đời an nhàn sung sướng vô nghĩa! Nếu như Dung Nhi thực sự có năng lực phi phàm, thì ngoài việc muội có thể tự tay chứng minh bản lĩnh của chính mình ra, vừa hay muội còn có thể trở thành cánh tay đắc lực đứng sau lưng giúp đỡ cho đại nghiệp của ta!

Hoàng Dung nghe thấy những lời bộc bạch tận đáy lòng ấy, xúc động hỏi khẽ: — Nguyễn Hưng, huynh… huynh thật sự hoàn toàn không hề để ý đến việc Dung Nhi phải xuất đầu lộ diện trước thiên hạ sao?

— Có cái gì mà ta phải để ý cơ chứ? Có Nguyễn Hưng ta ở đây che chở, thử hỏi trong thiên hạ này có kẻ nào dám to gan có ý đồ bất chính với muội? Hừ, bản thân ta ngược lại còn đang rất nóng lòng muốn được tận mắt chứng kiến xem trong một tương lai không xa, khi Dung Nhi trở thành một vị nữ tướng quân oai phong lẫm liệt, thống soái chỉ huy đại quân công thành đoạt đất sẽ có phong thái trác tuyệt đến nhường nào đây! Vừa hay nhân cơ hội biến động lần này, để muội đích thân ra tay thử sức một phen xem sao. — Nguyễn Hưng đưa mắt nhìn Hoàng Dung với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, giọng nói ấm áp dịu dàng, rồi sau đó lại khẽ mỉm cười nói thêm: — Đương nhiên, nếu như Dung Nhi thật lòng không thích chuyện đao binh này, thì ta tuyệt đối sẽ không bao giờ mở lời ép buộc muội đâu. Chỉ cần bản thân muội cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc là được rồi.

Hoàng Dung không chút chần chừ do dự, lập tức ngẩng cao đầu dứt khoát bày tỏ thái độ: — Không đâu! Chẳng phải chỉ là chuyện chỉ huy đại quân, cầm quân công thành đoạt đất thôi sao? Chỉ cần huynh chịu tin tưởng trao cho ta cơ hội ngàn vàng này, tin ta đi, ta nhất định sẽ dốc toàn lực lên đường xuất chinh! Dung Nhi này tuyệt đối không bao giờ muốn trở thành một phi tần nhàn rỗi, ngày ngày chẳng có việc gì làm để rồi phải ở nơi hậu cung tranh giành ân sủng, đấu đá mưu kế lẫn nhau với một đám đàn bà đâu!

Nói đoạn, nàng khẽ trầm ngâm một lát rồi nhẹ nhàng cúi đầu xuống, lí nhí nói thêm: — Chỉ cần có thể giúp ích được cho huynh, Dung Nhi trong lòng nhất định sẽ cảm thấy vô cùng vui vẻ và mãn nguyện.

— Ha ha ha ha, tốt lắm! Dung Nhi, ta đương nhiên xưa nay luôn tin tưởng tuyệt đối vào muội. Có điều, chuyện tranh đấu chốn triều đình cùng chiến tranh giữa các quốc gia thực sự tuyệt đối không phải là chuyện nhỏ có thể xem thường. Hiện giờ muội căn bản chưa hề có chút uy vọng hay công trạng nào bên trong quân đội nước Đại Việt cả. Cho dù lúc này ta có đưa thẳng binh phù vào tay muội, thì toàn thể các cấp tướng lĩnh cùng hàng vạn binh sĩ thiện chiến dưới trướng cũng tuyệt đối sẽ không thể nào tâm phục khẩu phục nghe lệnh một thiếu nữ như muội được! Hơn thế nữa, kẻ thù từ địch quốc, thậm chí là các thế lực chống đối ngấm ngầm bên trong triều đình, đều hoàn toàn có khả năng sẽ âm thầm phái ra các thích khách cao thủ ám sát muội. Vì vậy, ta tuyệt đối không thể mạo hiểm trực tiếp đẩy muội lên ngồi vào vị trí chủ tướng ngay từ đầu được. Nơi đó chính là nơi đầu sóng ngọn gió, muôn trùng nguy hiểm, cực kỳ bất lợi cho sự an toàn của muội. Để bảo đảm an toàn tuyệt đối, trước mắt muội cứ tạm thời đi theo quân đội với thân phận là một quân sĩ bình thường. Ta sẽ hạ lệnh gửi thư cho cậu, bảo ông ấy đích thân phái vị đại tướng đắc lực và dũng mãnh nhất dưới trướng của mình trực tiếp đứng ra làm chủ tướng dẫn quân xuất chinh. Chỉ hiềm một nỗi vị tướng quân này xưa nay vốn dĩ hữu dũng vô mưu, tính tình có thừa dũng mãnh nhưng lại thiếu hụt mưu lược sâu xa. Việc xung phong hãm trận chém tướng đoạt cờ, hay những phương thức dàn trận dùng binh thông thường thì ông ấy đương nhiên tuyệt đối không thành vấn đề; thế nhưng nếu như phải trực diện đối đầu với chức vị Đại nguyên soái hay Thượng tướng quân lão luyện của địch quốc, thì xét về mặt mưu trí cùng sự biến ảo vận dụng binh pháp trận đồ, ông ấy vẫn còn tồn tại một khoảng cách chênh lệch không hề nhỏ. Cho nên đến thời điểm quyết định nơi chiến trường, mọi sự thắng bại bắt buộc phải dựa hoàn toàn vào muội — với thân phận là một quân sư ẩn mình trong bóng tối, đứng ra chỉ điểm mưu lược và hỗ trợ toàn diện cho ông ấy. Đương nhiên, một khi chiến dịch đánh trận giành được thắng lợi vẻ vang, thì toàn thể tướng sĩ trong quân đội, bao gồm cả các cấp tướng lĩnh chỉ huy, tự nhiên đều sẽ tâm phục khẩu phục tài năng của muội. Phía bên tỷ tỷ ta cùng cậu Triệu Vô Cực cũng sẽ thay muội ghi nhận công lao hiển hách nhất. — Nguyễn Hưng phân tích cặn kẽ đến đây, liền khẽ trầm ngâm suy tính thêm một thoáng rồi lại dặn dò tiếp: — Có điều chiểu theo thiển ý của ta, vì để bảo đảm an toàn tính mạng tuyệt đối cho muội nơi chiến trường loạn lạc, ta thấy vẫn bắt buộc phải sắp xếp để Mai Siêu Phong ngày đêm túc trực bảo vệ ngay bên cạnh muội mới được. Tránh cho việc xảy ra những chuyện bất trắc ngoài ý muốn, đến lúc đó sẽ vô cùng phiền phức và hối hận không kịp.

Đưa ra sự lựa chọn táo bạo mang tính bước ngoặt này, tuyệt đối không phải là do Nguyễn Hưng nhất thời rơi vào thế bất đắc dĩ mà hành động theo cảm tính bốc đồng, mà thực chất là do hắn muốn nhân cơ hội ngàn vàng này để thử nghiệm xem Hoàng Dung liệu có thực sự sở hữu thiên phú thống lĩnh ba quân hay không. Bởi vì sâu bên trong ký ức từ kiếp sống đầu tiên của hắn, tại thế giới võ hiệp 《Xạ Điêu Anh Hùng Truyện》, Hoàng Dung vốn dĩ là một nhân vật thông minh tuyệt đỉnh khôn lường. Sau khi đọc xong cuốn 《Võ Mục Di Thư》, nàng chỉ cần ẩn mình trong bóng tối âm thầm chỉ điểm bày mưu cho Quách Tĩnh, mà đã có thể giúp cho một gã khờ với đầu óc chất phác, ngốc nghếch như Quách Tĩnh đánh đâu thắng đó, công thành đoạt đất dũng mãnh tựa chẻ tre! Phong thái điều binh khiển tướng ấy quả thực hoàn toàn xứng đáng được xưng tụng là dụng binh như thần, mang đậm cốt cách của một vị đại tướng quân kiệt xuất.

Dưới góc nhìn của Nguyễn Hưng, nếu như người phụ nữ của mình thực sự sở hữu nguồn năng lực phi phàm ở phương diện quân sự này, vậy thì hà cớ gì hắn lại không tạo điều kiện để cho nàng tự do phát huy tài năng cơ chứ?

Hoàng Dung nhận thấy Nguyễn Hưng trước sau đều đặt sự an toàn tính mạng của mình lên vị trí ưu tiên hàng đầu, sâu trong cõi lòng nàng cảm thấy vô cùng xúc động và ấm áp, nơi mềm mại nhất trong trái tim thiếu nữ tựa như vừa được hắn nhẹ nhàng chạm tới. Nàng liền ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, nép sát thân hình mềm mại vào vòm ngực ấm áp của Nguyễn Hưng, cất giọng nũng nịu xinh xắn: — Được rồi mà, làm quân sư thì làm quân sư, Dung Nhi này nhất định sẽ dốc toàn lực, tuyệt đối không bao giờ làm cho huynh phải thất vọng đâu! Chỉ có điều nếu như làm như vậy, thì Dung Nhi sẽ phải tạm thời xa cách huynh mất rồi. Thật không biết phải đợi đến bao giờ hai chúng ta mới có thể gặp lại nhau đây?

Nguyễn Hưng khẽ im lặng một thoáng, siết chặt vòng tay ôm lấy thân hình nàng rồi thăm dò hỏi: — Ừm… thật lòng mà nói thì bản thân ta cũng vô cùng không nỡ rời xa Dung Nhi chút nào. Hay là thôi vậy nhé, ta lập tức viết thư bảo cậu tự mình tìm kiếm phương án giải quyết khác? Muội thấy thế nào?

Hoàng Dung lập tức giãy nảy lên cự tuyệt: — Không được! Tuyệt đối không thể làm như vậy được đâu! Dung Nhi nhất định có thể giúp ích được cho huynh mà!

Mặc dù sâu trong lòng vô cùng quyến luyến không nỡ chia xa Nguyễn Hưng, thế nhưng một thiếu nữ thông minh cơ trí như nàng tuyệt đối sẽ không bao giờ dại dột từ bỏ đi cơ hội ngàn năm có một này. Suốt mấy ngày qua ở lại Thiết Chưởng Bang, Hoàng Dung cũng đã tự mình suy nghĩ ngẫm nghĩ rất nhiều điều. Nguyễn Hưng chính là Hoàng Thái tử tôn quý của cả một quốc gia vương triều, chuyện sau này bên cạnh hắn chỉ có duy nhất một người phụ nữ là điều gần như hoàn toàn không thể nào xảy ra được. Thế nhưng chỉ cần vừa nghĩ đến cái cảnh tượng sau này bản thân phải chịu cảnh giam mình nơi hậu cung lạnh lẽo, ngày ngày cùng một đám đàn bà tranh giành ân sủng, đấu đá mưu kế thâm độc lẫn nhau, thì toàn thân Hoàng Dung đã cảm thấy ớn lạnh cả người. Hiện giờ Nguyễn Hưng lại chủ động mở lời đề nghị muốn bồi dưỡng để nàng trở thành một vị nữ tướng quân oai phong, thậm chí là một Đại nguyên soái thống lĩnh ba quân, thì một người kiêu hãnh như nàng đương nhiên bắt buộc phải dốc toàn lực nắm chặt lấy cơ hội này.

Nàng dịu dàng nép sát đầu vào lồng ngực rắn rỏi của Nguyễn Hưng, sâu trong thâm tâm âm thầm tự nhủ: Nguyễn Hưng ơi, Dung Nhi nhất định bắt buộc phải làm thật tốt nhiệm vụ này, nhất định phải dốc hết sức mình giúp đỡ cho huynh được nhiều nhất có thể! Chỉ có làm được như vậy thì vị trí tôn quý của Dung Nhi bên trong trái tim huynh mới ngày càng trở nên vững chắc như bàn thạch, hơn thế nữa vĩnh viễn tuyệt đối sẽ không có bất kỳ người phụ nữ nào có thể thay thế hay xóa bỏ được!”

Nguyễn Hưng khẽ mỉm cười gật đầu, âu yếm nói với nàng: — Được lắm, nếu như Dung Nhi đã kiên quyết muốn làm một vị nữ tướng quân, thì ta đương nhiên hoàn toàn ủng hộ muội. Ngay bây giờ ta sẽ múa bút viết một phong mật thư gửi hỏa tốc cho tỷ tỷ cùng cậu, sau đó sáng sớm ngày mai muội cứ việc cưỡi trên lưng Thần Điêu, mang theo toàn bộ số vàng bạc châu báu còn lại bay thẳng trở về nước Đại Việt là được rồi. Sau khi đã hạ cánh an toàn xuống phủ Trưởng Công Chúa, tỷ tỷ của ta là Nguyễn Thanh Tuyền tự nhiên sẽ đích thân đứng ra đón tiếp và thu xếp mọi việc chu toàn cho muội!

Hoàng Dung ngoan ngoãn gật đầu đáp lời: — Dạ vâng, Dung Nhi đã hiểu rõ toàn bộ sự việc rồi ạ.

Cứ như vậy, toàn bộ đại sự đã được dứt khoát quyết định xong xuôi.

Đây thực sự là một quyết định vô cùng táo bạo và chấn động. Nếu như đặt vào góc nhìn của người đời lúc này, quyết định ấy quả thực vô cùng khó tin, chẳng khác nào một trò đùa con nít hoang đường nhất thiên hạ. Một nữ nhân chân yếu tay mềm như Hoàng Dung, lại có thể đứng ra làm một vị Đại nguyên soái thống lĩnh tam quân đánh trận hay sao? Nguyễn Hưng thậm chí lúc này đã hoàn toàn có thể mường tượng ra được cái cảnh tượng sau khi tin tức này truyền về kinh đô Đại Việt, ngay giữa chốn triều đình, khi cậu Triệu Vô Cực đứng ra đề xuất ý tưởng này thì sẽ bị toàn thể đám triều thần bảo hoàng buông lời công kích, chỉ trích dữ dội đến mức độ nào.

Thế nhưng Nguyễn Hưng căn bản tuyệt đối chẳng thèm để tâm bận lòng đến những điều đó. Đám người ngoài miệng đời kia nói ra nói vào những gì thì rốt cuộc có liên quan quái gì đến Nguyễn Hưng ta cơ chứ? Bốn chữ “lời người đáng sợ” xưa nay vốn dĩ chỉ dành riêng cho đám người quân tử đoan chính, những kẻ tốt bụng câu nệ lễ giáo tầm thường mà thôi. Còn đối với một kẻ mang tâm tính ma đạo đã hạ quyết tâm muốn trở thành một đại ma đầu ngạo nghễ như Nguyễn Hưng, thì trên cõi đời này, thứ có đủ bản lĩnh để khiến cho bước chân hắn phải chùn bước lùi lại hiện tại vẫn chưa từng xuất hiện. Cho dù trong một tương lai xa xôi nào đó thực sự có xuất hiện đi chăng nữa, thì thứ đó tuyệt đối cũng không bao giờ là những lời can gián cổ hủ hay những lời đàm tiếu vô thưởng vô phạt của đám quan văn trong triều đình. Dù sao đi chăng nữa thì thủ đô Đại Việt vào thời điểm hiện tại từ sớm đã nằm trọn vẹn bên trong sự kiểm soát tuyệt đối của phe cánh Thái tử. Bất luận đám quan lại trên triều đình có tranh luận nảy lửa gay gắt đến đâu, thì mọi sự quyết định tối cao cuối cùng vẫn bắt buộc phải do một mình Nguyễn Hưng hắn định đoạt.

Sáng sớm ngày hôm sau, Nguyễn Hưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng vẫn quyết định trước tiên để cho Thần Điêu mang theo phong mật thư cơ mật của hắn cùng những rương gỗ chứa vàng bạc châu báu cất cánh bay trước về nước Đại Việt. Dù sao đi chăng nữa thì biến cố quân sự này diễn ra quá đỗi bất ngờ đột ngột, phía bên tỷ tỷ Nguyễn Thanh Tuyền cùng cậu Triệu Vô Cực bên kia cũng rất cần có một khoảng thời gian nhất định để chuẩn bị nhân lực và bài trí sắp xếp đại cục một phen.

Nhân cơ hội Thần Điêu đang bận vận chuyển chuyến hàng đầu tiên, Hoàng Dung cũng tranh thủ thời gian quay trở lại đỉnh Quân Sơn một chuyến.

Mấy ngày trôi qua, đại lễ tang của Hồng Thất Công trên đỉnh Quân Sơn lúc này gần như đã hoàn tất chu toàn, sắp sửa đi đến hồi kết thúc êm đẹp. Thế nhưng Đông Tà Hoàng Dược Sư đến tận thời điểm này vẫn kiên quyết đích thân tọa trấn ngay tại đỉnh Quân Sơn. Nguyên nhân sâu xa là bởi vì các đệ tử Cái Bang thám thính được tin tức cơ mật báo về rằng, hai chú cháu Tây Độc Âu Dương Phong và Âu Dương Khắc sau khi tháo chạy xuống chân núi đến nay vẫn tuyệt nhiên chưa chịu rời khỏi khu vực này.

Đám đệ tử Cái Bang xưa nay vốn dĩ chẳng phải là những kẻ ngu ngốc đần độn. Sau khi cẩn thận phân tích tình hình, bọn họ đều cảm thấy rất có khả năng là vì Hồng Thất Công nay đã tạ thế qua đời, mà vị tân bang chủ mới nhậm chức của Cái Bang là Quách Tĩnh thì công lực vẫn còn quá non nớt chưa kịp trưởng thành, cho nên hai chú cháu nhà họ Âu Dương mới ôm dã tâm muốn nhân cơ hội này để nhổ cỏ tận gốc, trừ khử Quách Tĩnh nhằm triệt hạ Cái Bang. May mắn thay nhờ có sự hiện diện sừng sững của Hoàng Dược Sư tọa trấn tại tổng đà, nên Âu Dương Phong dẫu có cuồng vọng đến đâu cũng tuyệt đối không dám manh động hành động thiếu suy nghĩ.

Hoàng Dược Sư thừa hiểu rất rõ rằng Âu Dương Phong tuyệt đối sẽ không đời nào chịu lãng phí quá nhiều thời gian quý báu để dây dưa mãi tại đỉnh Quân Sơn của Cái Bang làm gì. Có lẽ trong thâm tâm lão độc vật đó cảm thấy sự tồn tại của Quách Tĩnh là một mối đe dọa tiềm tàng trong tương lai, thế nhưng chuyện đó vẫn chưa đến mức độ khiến cho lão phải chấp nhận chôn chân chết dí ở chốn này mãi mãi. Chỉ cần bản thân ông tiếp tục kiên nhẫn tọa trấn ở đây thêm một thời gian ngắn nữa, thì không bao lâu sau Âu Dương Phong tự khắc sẽ phải nản lòng mà bỏ cuộc rời đi. Dù sao đi chăng nữa thì chú cháu Âu Dương Phong cùng Âu Dương Khắc xưa nay cũng tuyệt đối chẳng phải là những kẻ nhàn rỗi không có việc gì làm. Chính vì lẽ đó, nhân dịp đại lễ tang của Hồng Thất Công, Hoàng Dược Sư vẫn quyết định nán lại Quân Sơn chưa vội rời đi.

Tối hôm đó, Hoàng Dung một mình bước chân lên đỉnh Quân Sơn, tìm gặp phụ thân để nói rõ toàn bộ quyết định đại sự của Nguyễn Hưng.

Hoàng Dược Sư vừa nghe xong liền ngạc nhiên hỏi: — Cái gì cơ?! Dung Nhi, cái tên tiểu tử họ Nguyễn kia thật sự muốn để cho con đứng ra thống lĩnh đại quân đánh trận sao?

Hoàng Dung ngước đôi mắt phượng kiên định nhìn thẳng vào cha mình, nghiêm túc giãi bày: — Dạ vâng, chính miệng Dung Nhi cũng đã gật đầu đồng ý với huynh ấy rồi ạ. Toàn bộ cuốn 《Võ Mục Di Thư》 con từ sớm đã thuộc làu làu trong lòng. Mấy ngày nay con cũng đã nghiêm túc nghiền ngẫm nghiên cứu từng trận đồ mưu lược, con phát hiện ra cái chuyện chỉ huy quân đội dẫn binh đánh trận này xét cho cùng cũng chẳng có gì là quá mức khó khăn cả đâu cha.

Hoàng Dược Sư nhìn ngắm con gái rượu một lát, rồi khẽ mỉm cười gật đầu tán thành: — Được rồi con gái. Chỉ cần là chuyện khiến cho Dung Nhi của cha cảm thấy vui vẻ, là chuyện mà bản thân con thực lòng muốn làm thì người làm cha này đều sẽ hết lòng ủng hộ con tới cùng. Có điều, cái tên tiểu tử kia nói quả thực hoàn toàn không sai chút nào, sự an toàn tính mạng của chính bản thân con mới là điều quan trọng và cốt lõi nhất trên đời. Cha sẽ lập tức hạ lệnh để cho Mai Siêu Phong đi theo hộ vệ sát bên cạnh con. Khoảng thời gian vừa qua nàng ta vẫn luôn ngoan ngoãn đi theo hầu hạ bên cạnh cha, cha đã đích thân chỉ điểm cho nàng ta toàn bộ những tinh hoa võ học được ghi chép bên trong phần hạ quyển của pho bí kíp 《Cửu Âm Chân Kinh》, đồng thời đã ra tay uốn nắn sửa đổi lại toàn bộ những chỗ mà trước đây nàng ta tu luyện sai lầm lệch lạc. Công phu võ nghệ của nàng ta lúc này cũng đã tiến bộ vượt bậc phi phàm. Cha tin chắc rằng để nàng ta đi theo bảo vệ an nguy cho con thì tuyệt đối sẽ không thành vấn đề đâu.

Hoàng Dung vừa nghe thấy ngay cả phụ thân cũng hoàn toàn đồng tình ủng hộ, trong lòng tức thì cảm thấy hưng phấn và phấn chấn vô cùng: — Dạ vâng, vậy thì tuyệt vời quá rồi ạ!

Không lâu sau đó, dưới sự hộ tống bảo bọc sát sườn của Mai Siêu Phong, nàng liền nhanh chóng rời khỏi tổng đà Cái Bang trên đỉnh Quân Sơn, men theo đường mòn trong đêm cấp tốc quay trở về Thiết Chưởng Bang.

Lúc này, sau lần đầu tiên bay lượn định vị thành công lộ tuyến phương hướng, con Thần Điêu khổng lồ đã lấy một tốc độ kinh hoàng bay đi bay về, nhanh chóng vận chuyển toàn bộ số vàng bạc châu báu chuyến đầu tiên đến nơi an toàn rồi quay trở lại Thiết Chưởng Phong.

Nguyễn Hưng liền lập tức dứt khoát đưa ra quyết định cuối cùng: — Dung Nhi à, sáng sớm ngày mai muội cùng Mai Siêu Phong hãy cùng nhau ngồi lên lưng Thần Điêu, mang theo nốt hai chiếc rương vàng bạc châu báu cuối cùng này, thẳng hướng phương Nam bay trở về nước Đại Việt đi nhé… Còn về phần bản thân ta, cũng đã đến lúc ta bắt buộc phải cất bước lên đường tiến về bờ cõi Đại Lý Vương Triều rồi. Hy vọng rằng chuyến hành trình tìm kiếm 《Bắc Minh Thần Công》 lần này sẽ tuyệt đối không làm cho ta phải thất vọng…

Giữa màn đêm thanh vắng mịt mù, Nguyễn Hưng vòng tay ôm chặt lấy thân hình mềm mại của Hoàng Dung vào lòng, trầm giọng lẩm bẩm dặn dò từng lời tha thiết.

Hoàng Dung tựa đầu vào ngực hắn im lặng không nói nửa lời. Đứng trước giờ phút chia xa sắp tới, sâu trong cõi lòng thiếu nữ ngập tràn muôn vàn nỗi niềm lưu luyến không nỡ buông tay, thế nhưng nàng không hề mở miệng than vãn, chỉ ngoan ngoãn nép sát vào vòm ngực ấm áp của Nguyễn Hưng, lặng lẽ tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc ấm áp thiêng liêng cuối cùng này.

Cũng trong chính đêm hôm đó, tại tổng đà Cái Bang ngự trị trên đỉnh Quân Sơn, bên trong một gian phòng luyện công thanh tịnh.

Quách Tĩnh lúc này đang mặc trên mình một bộ đồ tang màu trắng muốt, ngồi xếp bằng ngay ngắn trên nền đá, ngũ tâm hướng thiên đón nhận tinh hoa, điên cuồng hấp thu nguồn linh khí thanh thuần giữa trời đất bao la để khổ luyện nội công tâm pháp.

Vào ngày diễn ra Đại hội Quân Sơn hôm ấy, ân sư Hồng Thất Công đã dựa vào chút hơi tàn sinh lực cuối cùng trước lúc lâm chung, chấp nhận trả một cái giá đắt là tự phế bỏ toàn bộ công lực bình sinh của mình để cưỡng ép đả thông hoàn toàn hai mạch Nhâm Đốc cho Quách Tĩnh, giúp cho một gã khờ như hắn có thể một bước đạp tan xiềng xích, tiến thẳng vào cảnh giới Tiên Thiên, đạt được thực lực của một bậc Vương Tọa chân chính.

Suốt mấy ngày đêm qua, bên cạnh nỗi đau buồn thương tiếc khôn nguôi trước sự ra đi của sư phụ, Quách Tĩnh cũng không ngừng ngày đêm ra sức làm quen và củng cố vững chắc cảnh giới võ học mới mẻ này, miệt mài khổ luyện mười tám chiêu thức của Giáng Long Thập Bát Chưởng.

Mục Niệm Từ đứng bên cạnh dịu dàng cất lời khuyên nhủ: — Quách Tĩnh à, sự việc Hồng lão tiền bối qua đời quả thực khiến cho lòng người phải đau buồn khôn xiết, thế nhưng huynh cũng tuyệt đối không nên ép bản thân mình phải luyện tập đến mức kiệt sức mệt mỏi như thế này đâu. Dù sao đi chăng nữa thì giờ đây toàn bộ Cái Bang rộng lớn vẫn đang rất cần huynh đứng ra làm chủ đại cục cơ mà. Muội vừa mới tự tay nấu một bát canh gà bồi bổ, nhân lúc canh còn đang nóng hổi huynh hãy mau chóng uống hết đi đã, rồi lát nữa hãy tiếp tục luyện công sau nhé!

Quách Tĩnh chậm rãi mở bừng hai mắt, trên khuôn mặt chất phác khẽ nở một nụ cười khổ não: — Vốn dĩ bản thân ta xưa nay đầu óc đã vô cùng chậm chạp ngu ngốc, vậy mà sư phụ trước lúc nhắm mắt lại tin tưởng giao phó chiếc ghế Bang chủ Cái Bang nặng tựa thái sơn này vào tay ta. Muốn không phụ lại sự kỳ vọng to lớn của sư phụ nơi chín suối, ta chỉ còn biết cách ngày đêm chăm chỉ miệt mài khổ luyện gấp mười lần người khác mà thôi. Huống chi hiện giờ ngay bên trong gian khách điếm dưới chân núi Quân Sơn kia, lão độc vật Âu Dương Phong vẫn đang như hổ đói rình mồi ngày đêm dòm ngó lên đỉnh núi. Mặc dù lúc này vẫn còn có Hoàng Đảo chủ đích thân tọa trấn cản đường khiến hắn không dám manh động làm bừa, thế nhưng đây tuyệt đối không thể xem là kế sách lâu dài mãi được. Nếu như bản thân ta lúc này có thể sở hữu được nguồn thực lực võ công kinh thiên động địa giống như Nguyễn đại ca, thì Cái Bang chúng ta việc gì phải e sợ một tên Âu Dương Phong kia cơ chứ!

Mục Niệm Từ nghe Quách Tĩnh than thở như vậy liền khẽ lắc đầu, cắn nhẹ bờ môi mỏng, lo lắng khuyên can: — Quách Tĩnh, một người kiệt xuất cái thế như Nguyễn đại ca xưa nay trên cõi đời này vốn dĩ đã là bậc kỳ tài ngàn năm hiếm gặp rồi. Phần lớn toàn bộ võ giả trong thiên hạ căn bản tuyệt đối không thể nào đem ra so sánh với huynh ấy được đâu. Huynh ở vào độ tuổi trẻ trung như thế này mà đã có thể một bước tiến vào cảnh giới Tiên Thiên, thì đối với người đời đã là một thành tựu vô cùng giỏi giang xuất chúng lắm rồi. Việc tu luyện võ công bắt buộc phải tiến từng bước một cách vững chắc, tuần tự mà tiến bộ. Có đôi khi bản thân quá mức nóng vội thì dục tốc bất đạt đấy huynh à!

Quách Tĩnh gật đầu nói: — Niệm Từ, toàn bộ những lời muội vừa khuyên nhủ ta đều hiểu thấu cả rồi. Muội cứ yên tâm đi, ta tuyệt đối không sao đâu!

Mục Niệm Từ thấy vậy cũng đành bất đắc dĩ không còn cách nào khác. Nàng liền tận mắt đứng nhìn Quách Tĩnh uống cạn sạch bát canh gà ấm nóng. Biết rõ tính cách quật cường của hắn một khi đã quyết tâm thì khó lòng khuyên can nổi, nàng chỉ đành lặng lẽ đứng sát bên cạnh cùng Quách Tĩnh chuyên tâm nghiên cứu luyện võ.

Giáng Long Thập Bát Chưởng, nội công tâm pháp, cùng với pho tuyệt kỹ gia truyền 《Đả Cẩu Bổng Pháp》!

Điều đáng nói ở đây chính là bộ Đả Cẩu Bổng Pháp này quá mức tinh diệu, ảo diệu và biến hóa khôn lường. Môn võ công này thực sự tuyệt đối không phải là thứ mà một hán tử đầu óc chất phác, thô kệch như Quách Tĩnh có thể dễ dàng hiểu thấu và học thành tài chỉ trong một sớm một chiều được. Nghiền ngẫm lật giở cuốn bí kíp rất nhiều lần, thế nhưng đến cuối cùng hắn vẫn căn bản hoàn toàn không tài nào lĩnh hội nổi những biến hóa tinh vi bên trong đó.

Thế nhưng ngược lại hoàn toàn, Mục Niệm Từ đứng bên cạnh cùng hắn nghiền ngẫm nghiên cứu thì lại bằng vào tâm tính tỉ mỉ của nữ nhi mà bất ngờ lĩnh ngộ ra được không ít huyền cơ chiêu thức ảo diệu. Thế là ngay trên đỉnh núi Quân Sơn của Cái Bang suốt mấy ngày đêm qua, thực lực võ học của cả Quách Tĩnh lẫn Mục Niệm Từ đều đang không ngừng âm thầm tiến bộ vượt bậc từng ngày!

Cũng trong chính đêm hôm đó, tại một gian phòng khách trang nhã trên đỉnh Quân Sơn thuộc tổng đà Cái Bang.

Đông Tà Hoàng Dược Sư chắp hai tay sau lưng đứng sừng sững đón gió bên khung cửa sổ, đôi mắt phượng khẽ nheo lại sắc sảo, phóng tầm mắt ngắm nhìn về hướng ngọn Thiết Chưởng Phong ở đằng xa, khóe miệng khẽ lẩm bẩm một mình: — Dung Nhi quả nhiên không hổ danh là đứa con gái rượu của Hoàng Dược Sư ta, con mắt nhìn người của con bé quả thực không tệ chút nào. Cái tên Nguyễn Hưng này, bất luận là xét về mặt võ công tu vi, phẩm chất nhân cách hay tài năng trí mưu thao lược thì đều vô cùng hợp với ý muốn của ta. Điều quan trọng và đáng nể hơn cả, chính là người nam nhân này vậy mà lại có đủ khí phách phi phàm dám để cho một tiểu nha đầu miệng còn hôi sữa như con gái ta đứng ra làm quân sư chỉ huy quân đội, thậm chí trong lòng hắn còn ôm ấp dã tâm muốn dốc lòng bồi dưỡng con bé trở thành một vị Đại nguyên soái thống lĩnh ba quân? Ha ha, đây tuyệt đối không chỉ đơn thuần là khí phách ngông cuồng của tuổi trẻ, mà sâu bên trong đó thực chất chính là một sự tin tưởng tuyệt đối vào năng lực của con bé. Rất tốt, quả thực là vô cùng hiếm có!

Hoàng Dược Sư vốn là bậc đại tông sư học rộng hiểu nhiều, trí tuệ thông thiên quán triệt cổ kim. Thế nhưng đương nhiên bản thân ông căn bản tuyệt đối không thể nào ngờ được rằng: lý do cốt lõi thực sự khiến cho Nguyễn Hưng dám đưa ra một quyết định kinh thiên động địa đến như vậy, để Hoàng Dung làm quân sư âm thầm chỉ huy quân đội chống lại ngoại xâm, hoàn toàn không phải chỉ đơn thuần xuất phát từ sự tin tưởng mù quáng. Điều quan trọng cốt lõi hơn cả, chính là dựa vào toàn bộ ký ức từ kiếp sống đầu tiên của mình, Nguyễn Hưng từ sớm đã biết rõ như lòng bàn tay rằng Hoàng Dung thực sự nắm giữ nguồn thiên phú quân sự cùng năng lực cầm quân kiệt xuất ở phương diện này.

Lẽ dĩ nhiên, bí mật luân hồi chuyển kiếp tày trời này Nguyễn Hưng tuyệt đối sẽ không bao giờ hé răng nửa lời nói ra ngoài cho bất kỳ ai biết. Cho dù hắn có thật lòng mở miệng nói ra đi chăng nữa, thì giữa chốn nhân gian này cũng tuyệt đối sẽ chẳng có lấy một ai tin tưởng vào điều hoang đường ấy cả. Vậy nên cứ dứt khoát im lặng không nói là thượng sách nhất!

Hoàng Dược Sư trầm ngâm suy tính suốt một hồi lâu, khóe môi bất giác khẽ nở một nụ cười đắc ý: — Dám để cho Dung Nhi của ta đứng ra cầm quân đánh trận, cái tên tiểu tử nhà ngươi coi như cũng đã may mắn vớ được món hời lớn rồi đấy. Việc dốc lòng nghiên cứu cuốn 《Võ Mục Di Thư》 kia xét cho cùng cũng chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi. Toàn bộ thuật pháp Kỳ Môn Độn Giáp cùng trận đồ Cửu Cung Bát Quái gia truyền độc môn của Hoàng Dược Sư ta, nếu như được vận dụng một cách tài tình vào việc hành quân đánh trận nơi sa trường, thì quả thực chính là một thứ vũ khí lợi hại vô song, đánh đâu thắng đó, bách chiến bách thắng! Bằng vào sự thông minh tuyệt đỉnh trời ban của con gái ta, chắc chắn chẳng bao lâu nữa con bé sẽ có đủ năng lực để kết hợp nhuần nhuyễn giữa binh pháp thao lược và thuật Kỳ Môn Độn Giáp thành một thể thống nhất. Ha ha ha!

Tại một khách điếm nhỏ thuộc một trấn nhỏ nằm cách Thiết Chưởng Bang không xa.

Bên trong một gian phòng kín đáo, lúc này đang có sự hiện diện của một lão giả sắc mặt trắng bệch nhợt nhạt, dáng vẻ toát lên khí tức dường như đang mang trọng thương bên trong kinh mạch.

Lắng tai nghe tên thuộc hạ quỳ gối trước mặt cẩn thận bẩm báo tình hình, lão giả liền nhướng đôi mày rậm lên, lạnh giọng cất tiếng hỏi: — Ngươi vừa bẩm báo nói rằng Thái tử Hoàn Nhan Hồng Liệt hiện tại không phải là bị chính tay bang chủ Thiết Chưởng Bang Cừu Thiên Nhận giam giữ, mà thực chất là đang bị người anh trai sinh đôi của lão ta là Cừu Thiên Trượng cùng với tên Đại Việt Nguyễn Hưng kia bắt giữ giam cầm sao?

Tên thuộc hạ quỳ đối diện với lão giả mang vẻ mặt vô cùng cung kính và sợ sệt, vội vã đáp lời: — Dạ bẩm đúng là như vậy ạ! Toàn bộ chân tướng nội tình cụ thể xảy ra trong ngày đại hội Quân Sơn hôm đó, từ sớm đã được loan truyền rộng rãi khắp toàn bộ giới võ lâm Nam Tống rồi ạ. Chính là do cái tên mang danh xưng Nguyễn Hưng đó đã đứng sau lưng giật dây ra lệnh cho Cừu Thiên Trượng giả mạo thân phận Cừu Thiên Nhận, lừa gạt điều động toàn bộ đệ tử Thiết Chưởng Bang mai phục dưới chân núi Quân Sơn rút đi nơi khác. Hành động đó đã khiến cho Cừu Thiên Nhận rơi vào thế cô lập, đại bại thảm hại, bản thân lão ta bị trọng thương nặng nề đến tận thời điểm này vẫn đang phải đóng cửa mật thất để dưỡng thương. Đồng thời biến cố ấy cũng đã khiến cho toàn bộ kế hoạch đại sự của Thái tử điện hạ bị đổ vỡ hoàn toàn, hơn thế nữa ngài ấy còn bị Cừu Thiên Trượng bắt sống, hiện tại đang bị giam cầm cẩn mật bên trong đại bản doanh Thiết Chưởng Bang ạ.

Lão giả phụng sự kia sâu trong đáy mắt bỗng nhiên lóe lên một tia hàn quang sắc lẹm, toàn thân lão đột ngột phát tán ra một luồng sát khí thấu xương, lạnh lùng cất lời truy vấn: — Như vậy thì hiện giờ ngay trên đỉnh Thiết Chưởng Phong kia, Cừu Thiên Nhận thì đang bị trọng thương liệt giường, phần lớn thời gian đều phải bế quan dưỡng thương; còn cái tên Cừu Thiên Trượng kia thì chỉ là một kẻ hữu danh vô thực, ngoài mặt làm ra vẻ hung dữ chứ bên trong căn bản chẳng có chút thực lực võ công nào cả, chẳng lẽ bên trong Thiết Chưởng Bang lúc này hoàn toàn không còn bất kỳ vị cao thủ cự phách nào khác nữa hay sao?

Tên thuộc hạ run rẩy bẩm báo: — Dạ bẩm Cung phụng đại nhân, tình hình thực tế không hoàn toàn là như vậy đâu ạ. Cái tên Nguyễn Hưng kia hiện tại vẫn đang đích thân dừng chân tá túc bên trong Thiết Chưởng Bang. Trong ngày đại hội Quân Sơn hôm đó, chính mắt quần hùng đều chứng kiến người này đã tự tay tung chưởng đánh cho Cừu Thiên Nhận bị trọng thương thổ huyết. Thực lực võ công thực sự của hắn tuyệt đối không hề yếu kém chút nào đâu ạ.

Lão giả cung phụng khẽ nhếch mép cười lạnh một tiếng đầy khinh miệt: — Đại Việt Nguyễn Hưng sao? Lão phu từ lâu đã sớm nghe ngóng được không ít tin tức về cái tên tiểu tử này rồi. Hình như vào thời điểm khi Hoàn Nhan Hồng Liệt còn ở tại bờ cõi Đại Kim Vương Triều, ngài ấy đã từng phải nếm trải một vố thiệt thòi cực lớn dưới bàn tay của kẻ này. Thật không ngờ tới lần này bước chân vào Trung Nguyên, ngài ấy lại tiếp tục ngã ngựa sa cơ rơi vào tay hắn một lần nữa. Ha ha, ngày mai đích thân lão phu sẽ cất bước lên núi một chuyến, lão phu cũng đang rất muốn được tận mắt chứng kiến xem cái tên nhãi ranh đó rốt cuộc là có bản lĩnh thông thiên gì ghê gớm lắm đây!

— Dạ vâng, Cung phụng đại nhân anh minh thần võ ạ! — Tên thuộc hạ tình báo thấy vậy liền lập tức cung kính cúi đầu rồi nhanh chóng lui ra ngoài phòng.

Một người nam tử trung niên trạc khoảng hơn ba mươi tuổi đang đứng túc trực ở ngay phía sau lưng lão giả, khẽ nhíu chặt đôi lông mày lại, mang vẻ mặt thoáng chút khó hiểu cất tiếng hỏi: — Sư tôn, người trước đó từng bị Bắc Cái Hồng Thất Công liều chết đánh cho trọng thương kinh mạch, thương thế tích tụ suốt những ngày tháng qua bên trong cơ thể người đến nay vẫn chưa hoàn toàn bình phục hẳn. Thật lòng mà nói thì chuyến đi lên núi giải cứu Thái tử lần này, người cứ việc để cho hai đệ tử chúng con đích thân dẫn quân đi là hoàn toàn đủ sức giải quyết êm thấm rồi ạ! Hai huynh đệ chúng con đã dốc lòng đi theo phụng dưỡng bên cạnh sư tôn suốt bao nhiêu năm trời, hiện giờ công phu tu vi của cả hai cũng đều đã vững vàng đạt tới thực lực cảnh giới Tiên Thiên Vương Tọa. Mặc dù cả hai chúng con đều mới chỉ dừng lại ở mức độ trung kỳ, thế nhưng…

Lão giả với sắc mặt trắng bệch sa sầm nét mặt lại, sau đó liền lạnh giọng cất lời cắt ngang: — Ngươi thì hiểu được cái gì cơ chứ! Võ lâm Nam Tống xưa nay vốn ngọa hổ tàng long, cao thủ đông đảo nhiều như mây trên trời, mà tính mạng của Hoàn Nhan Hồng Liệt lại nắm giữ vai trò quá mức quan trọng đối với sự hưng vong của Đại Kim Vương Triều chúng ta, chuyến đi này tuyệt đối không được phép để xảy ra dù chỉ là nửa tia sai sót nhỏ nhất! Ngày mai theo ta lên núi diện kiến tên Nguyễn Hưng kia. Nếu như hắn thực sự sở hữu bản lĩnh phi phàm có thể chống đỡ nổi uy lực của lão phu, vậy thì chúng ta cứ việc chiểu theo đúng quy củ giang hồ mà làm, ngoan ngoãn nộp đủ tiền chuộc mang người về. Còn bằng như nếu hắn không có bản lĩnh đó thì…

Lão giả mang thần sắc âm lãnh này, rõ ràng chính là vị Cung phụng cảnh giới Hoàng Tọa tối thượng của Đại Kim Vương Triều năm xưa từng kịch chiến sinh tử với Hồng Thất Công. Thương thế nội tạng bên trong cơ thể lão dẫu rằng đến nay vẫn chưa hoàn toàn khôi phục lại trạng thái đỉnh phong ban đầu, thế nhưng trải qua một khoảng thời gian dài bế quan vận công điều tức, lại được sự bồi bổ không tiếc của vô số các loại linh đan dược liệu quý giá ngàn năm bên trong quốc khố Đại Kim Vương Triều bồi dưỡng, thực lực tu vi của lão lúc này cũng đã hồi phục lại được không ít phần công lực, chính vì lẽ đó nên lão mới quyết định xuất quan thân chinh tới đây.

— Dạ vâng, chúng con xin tuân theo toàn bộ mọi sự sắp đặt của sư tôn ạ! Hai người đệ tử đứng hầu phía sau lưng lão, cả hai đều là những cao thủ sở hữu thực lực cảnh giới Tiên Thiên Vương Tọa trung kỳ, đồng thanh cung kính khom mình đáp lời, sát khí lạnh lẽo tức thì ngập tràn khắp gian phòng tối.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Theme
Text Indent
cover
Chương 50: Đại quyết đoán!! Quân sư xinh đẹp Hoàng Dung!?
Đại Việt Đế Quốc 3