Chương 8: Một Khúc 《Bách Điểu Triều Phượng》! Bóng Đen Trong Đêm!?
Những nhân vật có mặt tại sảnh tiệc hôm nay, không một ai không phải là bậc vương tôn công tử, danh viện quý nữ xuất thân từ các thế gia môn phiệt hiển hách, kiến thức uyên bác và trải đời sâu rộng. Huống chi với thân phận là đích nữ tôn quý của phủ Thừa tướng, Hoa Mộ Dung từ nhỏ đến lớn ắt hẳn đã từng chiêm ngưỡng qua vô số kỳ trân dị bảo trên cõi đời này. Bởi vậy, những món quà tầm thường dẫu có mang giá trị liên thành cũng khó lòng khiến tâm can nàng gợn sóng. Cũng chính vì lẽ đó, Nhị hoàng tử Nguyễn Thần mới không tiếc công sức cùng tiền của, phái người lặn lội sang tận Trung Nguyên xa xôi tìm kiếm cho bằng được bản cổ phổ “Quảng Lăng Tán”, bởi lẽ khắp cõi kinh kỳ ai nấy đều thấu rõ Hoa Mộ Dung vốn say mê âm luật tột bậc.
Hoa Mộ Dung tựa như một nàng công chúa kiều diễm được muôn người vây quanh cung phụng, toàn thân toát lên luồng khí chất thư hương thanh tao thoát tục. Màn tranh cãi nảy lửa giữa Nguyễn Hưng và hai vị hoàng tử dường như chẳng hề khiến tâm trí nàng xao động. Lúc này, nàng mang ánh mắt tò mò khẽ cất lời:
“Không rõ hôm nay Thái tử điện hạ mang theo lễ vật đặc biệt gì đến chúc mừng Mộ Dung?”
“Đúng vậy đó, Thái tử hoàng huynh! Tất cả chúng đệ ở đây đều đang nóng lòng muốn mở rộng tầm mắt, xem thử huynh mang tới món quà ‘độc nhất vô nhị’ nào để dâng tặng Hoa Mộ Dung tiểu thư làm quà sinh thần đây!”
Nhị hoàng tử Nguyễn Thần đứng bên cạnh lập tức cất giọng châm chọc đầy vẻ mỉa mai.
“Lâm Hi, ngoan nào, đi lấy giúp ta một cây cổ cầm.”
Nguyễn Hưng mỉm cười nhàn nhạt, thần thái toát lên vẻ tự tin tuyệt đối.
“Hả? Chẳng lẽ phu quân định đích thân gảy một khúc sao? Sao trước giờ thiếp chưa từng nghe nói chàng cũng am hiểu âm luật?”
Trên gương mặt thanh tú của Lâm Hi hiện lên vẻ kinh ngạc tột cùng, nhưng nàng vẫn ngoan ngoãn gật đầu rồi quay người rời đi.
Chẳng bao lâu sau, nàng đã ôm về một cây cổ cầm bằng gỗ quý. Dù sao nàng cũng mang danh phận nghĩa nữ của phủ Thừa tướng, việc mượn một cây đàn danh quý trong phủ hoàn toàn chẳng phải chuyện khó khăn gì.
Quan khách xung quanh chứng kiến cảnh tượng này cũng chỉ lặng lẽ quan sát, duy chỉ có hai vị hoàng tử cùng đám tay sai thân tín là không giấu nổi vẻ chế giễu lộ rõ nơi khóe mắt.
“Ha ha! Vậy mà lại dám học đòi người ta gảy đàn? Đúng là trò cười cho thiên hạ! Tên Thái tử phế vật dốt đặc cán mai này chẳng lẽ lại ảo tưởng cho rằng bản thân là bậc đại sư cầm đạo hay sao? Để xem lát nữa ngươi làm trò hề mất mặt trước bàn dân thiên hạ thế nào!”
Nhị hoàng tử thầm cười khoái trá trong bụng, ánh mắt dán chặt vào từng cử chỉ của Nguyễn Hưng, sốt ruột chờ đợi giây phút hắn bẽ mặt.
“Ưm…”
Đôi mắt phượng tuyệt mỹ của Hoa Mộ Dung cũng thoáng chút ảm đạm thất vọng. Hiển nhiên, nàng cũng giống như tất cả mọi người có mặt tại đây, căn bản không hề đặt chút kỳ vọng nào vào Nguyễn Hưng. Dẫu sao, danh tiếng vị Thái tử Đại Việt bất tài vô dụng, hoang đàng mê muội bấy lâu nay đã sớm vang danh khắp chốn.
Tung…!
Thế nhưng ngay tại thời khắc ấy, một tiếng đàn trong trẻo tuyệt mỹ bỗng nhiên vút lên, tựa như sấm sét xé toang màn đêm, làm rung động sâu sắc tâm hồn của toàn bộ quan khách trong đại sảnh!
Đó là một khúc nhạc diệu kỳ và mê đắm lòng người đến nhường nào!
Ngón tay Nguyễn Hưng lướt trên dây đàn vô cùng thuần thục, biến ảo khôn lường. Giai điệu trầm bổng, du dương ấy lại là một khúc thần nhạc mà từ cổ chí kim chưa từng có một ai trong cõi đời này được lắng nghe qua!
Đệ nhất tài nữ Hoa Mộ Dung không khỏi thoáng lộ vẻ kinh ngạc tột độ. Ngay sau đó, nàng khẽ khép hờ đôi mắt phượng, cẩn trọng lắng nghe và cảm thụ từng tầng ý cảnh huyền ảo đang cuộn trào bên trong khúc nhạc.
“Trên cõi đời này lại có khúc đàn tuyệt mỹ đến nhường này sao? Vì cớ gì mà ta chưa từng được nghe qua bao giờ? Chẳng lẽ khúc nhạc này… là do đích thân Thái tử điện hạ tự tay sáng tác?”
Hoa Mộ Dung thầm cất lời tán thán từ tận đáy lòng.
Những kẻ phàm phu không am tường cầm đạo trong sảnh chỉ đơn thuần cảm thấy giai điệu này êm tai, cuốn hút lạ kỳ. Thế nhưng đối với những bậc cao nhân tinh thông âm luật như Hoa Mộ Dung, họ gần như lập tức bị cuốn phăng vào cõi mộng ảo của khúc đàn.
Trong tâm trí họ bỗng chốc hiện lên một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ, tráng lệ do chính từng nốt đàn của Nguyễn Hưng phác họa nên.
Hoa Mộ Dung cảm giác như chính bản thân mình đang hóa thân thành một con thần phượng kiều diễm vô ngần, cao cao tại thượng, tôn quý khôn cùng, ngạo nghễ sải rộng đôi cánh bay lượn giữa trời xanh mây biếc.
Một tiếng phượng hót vang vọng chín tầng mây, vạn vạn loài chim muông trong khắp cõi thiên địa lập tức tề tựu đông đủ, rợp trời bay lượn dưới chân nàng, cung kính cúi đầu triều bái!
Khoảnh khắc ấy lộng lẫy và thiêng liêng đến mức không một ngôn từ nào của nhân gian có thể miêu tả cho xiết.
“Khúc nhạc này rốt cuộc ẩn chứa ý tứ sâu xa gì? Nguyễn Hưng… không, Thái tử điện hạ, lại ví ta như thần phượng ngự trên cửu trùng? Đây là chàng đang ngầm khen ngợi nhan sắc của ta sao? Chẳng phải như vậy là quá đỗi trực tiếp rồi sao…”
“Lẽ nào… Thái tử điện hạ đang mượn khúc đàn kinh thế mà thế gian khó lòng thấu triệt này để công khai bày tỏ tâm ý với ta?”
Vừa nảy sinh ý nghĩ táo bạo ấy, hai gò má Hoa Mộ Dung lập tức đỏ bừng như ráng chiều. Trong ánh mắt long lanh nhìn về phía Nguyễn Hưng bất chợt dâng lên một tia e thẹn, ngượng ngùng của người thiếu nữ, bối rối đến mức không biết phải làm sao.
“Dẫu thiếp không hiểu sâu về cầm đạo, nhưng khúc đàn của phu quân… thực sự quá đỗi tuyệt vời.”
Lâm Hi đứng lặng bên cạnh, cũng giống như bao nữ tử khác trong sảnh tiệc, ánh mắt si mê dõi theo từng cử chỉ gảy đàn của Nguyễn Hưng, miệng khẽ lẩm bẩm.
Nơi đáy mắt thanh tú của nàng không hiểu vì sao lại thoáng gợn lên một tia u sầu cùng chút hờn ghen nhàn nhạt. Trong lồng ngực dâng lên một cảm giác chua xót khôn tả. Thứ cảm xúc yếu mềm này, đối với một nữ tử vốn dĩ mang tính cách điềm đạm, thanh cao như Lâm Hi, từ trước tới nay chưa từng xuất hiện.
“Trời đất ơi, khúc đàn này…”
Khắp đại sảnh, ánh mắt của toàn bộ quý nữ, tiểu thư khuê các đều bừng sáng rực rỡ.
Mặc dù đại đa số không thể nào lĩnh hội trọn vẹn được tầng ý cảnh thâm sâu của khúc nhạc, nhưng chỉ riêng việc được đắm mình trong chuỗi âm thanh thanh thoát, thoát tục ấy cũng đủ khiến cho tâm can người ta rung động bồi hồi.
Lúc này, Nguyễn Hưng khoanh chân ngồi xếp bằng, phong thái tựa như một bậc trích tiên phiêu dật giáng trần. Cây cổ cầm đặt ngay ngắn trên đầu gối, từng cử chỉ buông ngón đều toát lên vẻ tiêu sái, thanh nhã ngút ngời.
Cộng thêm dung mạo vốn dĩ vô cùng tuấn tú, cương nghị, hình ảnh ấy quả thực đã khiến cho toàn bộ quý nữ trong sảnh tiệc không kìm được mà lộ rõ vẻ ái mộ, say đắm.
Trong cõi mộng ảo của khúc đàn, dường như bọn họ đã hoàn toàn quên sạch bóng dáng của vị Thái tử hoang đàng mang danh tiếng bại hoại thuở nào.
Đám vương tôn công tử xung quanh chứng kiến cảnh Nguyễn Hưng tỏa sáng rực rỡ, chiếm trọn mọi sự chú ý thì trong lòng không khỏi bùng lên ngọn lửa ghen ghét, đố kỵ. Thế nhưng nghĩ đến thân phận Trữ quân cao quý của hắn, bọn họ cũng chỉ đành bất lực lắc đầu thở dài, ngậm ngùi dập tắt ý định gây sự.
“Đáng chết! Nguyễn Hưng, cái tên súc sinh nhà ngươi lại dám phá hỏng chuyện tốt của bản vương!”
Sắc mặt Nhị hoàng tử Nguyễn Thần lúc này đã âm trầm đến cực điểm, mặt mày xanh mét, trừng trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn Nguyễn Hưng, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau kèn kẹt.
Gã ngàn tính vạn tính cũng không thể ngờ được rằng cái tên phế vật này lại có thể gảy ra một khúc đàn kinh thiên động địa đến nhường này!
Dẫu gã chẳng hiểu gì về âm luật, nhưng nhìn thấy Hoa Mộ Dung đứng bên cạnh hai má đỏ ửng, vừa thẹn thùng lại vừa vui sướng say đắm trong tiếng đàn, gã hiểu rõ cơ sự đêm nay đã hoàn toàn hỏng bét.
Ban đầu, gã đã phải tốn biết bao công sức, bạc tiền mới đoạt được bản cổ phổ “Quảng Lăng Tán” dâng tặng cho người đẹp, khó khăn lắm mới chiếm được chút hảo cảm từ nàng.
Thế nhưng giờ đây, chỉ bằng một khúc đàn xuất thần của Nguyễn Hưng đã lập tức làm kinh động cả sảnh tiệc, khiến muôn vàn thiếu nữ phải thốt lên kinh ngạc. Bản “Quảng Lăng Tán” mà gã dày công chuẩn bị bỗng chốc trở thành thứ đồ bỏ đi, hoàn toàn bị lu mờ không một dấu vết!
Từng nốt nhạc thánh thót, biến ảo khôn lường vẫn tiếp tục vang vọng khắp đại sảnh, ý cảnh tráng lệ bao trùm lấy tâm trí khiến vạn người say đắm không lối thoát.
Lúc này, nơi đáy lòng Nguyễn Hưng lại khẽ bật ra một tràng cười ngạo nghễ:
“Khúc ‘Bách Điểu Triều Phượng’ này chính là thần khúc tuyệt thế mà năm xưa, một vị ma đầu đỉnh phong nơi Ma giới đã dày công sáng tác để bày tỏ tấm chân tình với Bạch Phát Ma Nữ.”
“Với tu vi cái thế cùng tạo nghệ cầm đạo đăng phong tạo cực của nhân vật ấy, khi xưa khúc nhạc vừa cất lên đã vang vọng khắp cõi Ma giới, thiên địa dị tượng xuất hiện rợp trời, muôn loài thần điểu lũ lượt bay về tụ hội, thậm chí giữa cõi hư không còn ngưng tụ ra cả hư ảnh Hắc Hỏa Phượng Hoàng giáng thế! Khúc nhạc ấy từng làm rung động tâm can của biết bao nữ ma đầu tuyệt sắc.”
“Đáng tiếc thay, Bạch Phát Ma Nữ lại là kẻ mang trái tim băng giá, từ đầu chí cuối vẫn bế quan tuyệt tình, thậm chí chẳng buồn liếc mắt nhìn người kia lấy một lần. Ha ha ha!”
“Nguyễn Hưng ta ngày hôm nay tuy chưa có được tạo nghệ âm luật thông thiên như bậc tiền bối ấy, chưa thể dẫn động dị tượng đất trời, nhưng nếu chỉ để khiến cho đám phàm phu tục tử các ngươi cảm nhận được trọn vẹn tầng ý cảnh này thì có gì là khó khăn?”
Tâm niệm trong đầu Nguyễn Hưng liên tục xoay chuyển.
Chẳng bao lâu sau, khúc nhạc kinh thế từ từ khép lại.
Một hồi lâu sau khi tiếng đàn dứt hẳn, khắp đại sảnh mới bất chợt vang lên những tiếng kinh hô thảng thốt, tựa như mọi người vừa mới choàng tỉnh khỏi một giấc mộng thần tiên tuyệt mỹ, gương mặt ai nấy đều ngập tràn sự chấn động tột cùng.
Toàn thể quan khách bàng hoàng không thốt nên lời.
Không một ai có thể ngờ rằng vị Thái tử vốn mang tiếng hoang đàng vô dụng trong lời đồn bấy lâu nay lại sở hữu tạo nghệ âm luật cao thâm khôn lường đến mức này!
Trình độ cầm đạo bực này, e rằng ngay cả bản thân đệ nhất tài nữ Hoa Mộ Dung cũng chưa chắc đã đủ tư cách để sánh ngang!
Cõi lòng mọi người dậy sóng, âm thầm kinh ngạc không thôi.
“Hoa Mộ Dung tiểu thư, khúc đàn này của bản điện hạ… nàng cảm thấy thế nào?”
Nguyễn Hưng khẽ ngẩng đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
“Ưm…”
Hoa Mộ Dung gương mặt đỏ bừng như lửa đốt, vừa xấu hổ lại vừa có chút dỗi hờn khẽ liếc nhìn Nguyễn Hưng một cái, sau đó cắn nhẹ bờ môi mọng, nhỏ giọng đáp:
“Khúc nhạc tuyệt tác của Điện hạ, tiểu nữ thực sự muôn phần không dám sánh bằng. Thế nhưng… khúc đàn bày tỏ tâm ý bực này ngài không nên dâng tặng cho ta… dẫu sao Điện hạ cũng đã có Thái tử phi kết tóc rồi.”
Dứt lời, nàng dường như chẳng còn mặt mũi nào để nán lại, vội vã nhấc làn váy chạy trốn ra phía sau hậu sảnh.
Thế nhưng trong thanh âm ngập ngừng ấy lại phảng phất một tia ngọt ngào, vui sướng khôn tả.
Dẫu sao trên cõi đời này, có người con gái nào lại không mong muốn được một bậc anh tài kiệt xuất theo đuổi? Cho dù là đệ nhất tài nữ như Hoa Mộ Dung thì cũng tuyệt đối không ngoại lệ.
“Ha ha ha ha!”
Nguyễn Hưng ngửa mặt lên trời cười vang sảng khoái. Hắn dứt khoát buông tay khỏi cây cổ cầm, vươn bàn tay rắn rỏi nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Lâm Hi rồi chẳng thèm ngoảnh đầu nhìn lại, ung dung cất bước rời khỏi đại sảnh, để lại phía sau một đám quan khách vẫn đang ngơ ngác chết lặng.
Không một ai có thể ngờ tới bữa tiệc sinh nhật long trọng đêm nay lại khép lại theo một kịch bản bất ngờ đến nhường này.
Nhân vật chính Hoa Mộ Dung đã rời đi, đám người ở lại cũng chẳng còn lý do gì để tiếp tục nán lại. Nhị hoàng tử Nguyễn Thần với gương mặt xanh mét như tàu lá chuối, ánh mắt hằn lên những tia độc địa, tức tối phất tay áo hậm hực rời khỏi Tướng phủ.
Vừa quay trở về vương phủ, gã lập tức nổi trận lôi đình đập phá đồ đạc, sau đó tức tốc triệu tập thủ lĩnh sát thủ dưới trướng bước vào mật thất, gằn từng tiếng đầy dữ tợn:
“Nguyễn Hưng… cái tên Thái tử phế vật nhà ngươi hôm nay thực sự đã khiến bản vương phải lau mắt mà nhìn lại! Ngươi dám cả gan phá nát chuyện tốt của ta!”
“Hừ! Bản vương tuyệt đối sẽ không để cho ngươi được sống yên ổn! Dạo gần đây chẳng phải ngươi đang mê đắm con tiện nhân Lâm Hi kia sao? Thậm chí còn vì ả mà thay đổi tâm tính, muốn phấn chấn đoạt lại quyền lực?”
“Ha ha ha! Ám vệ, bản vương hạ lệnh cho ngươi lập tức dẫn theo một đội tử sĩ tinh nhuệ nhất, trong đêm nay bằng mọi giá phải ám sát bằng được Lâm Hi cho ta!”
“Thuộc hạ tuân lệnh!”
Một tên thích khách toàn thân vận hắc y, che kín mặt mũi khom người cung kính lĩnh mệnh, thân hình trong nháy mắt thoắt ẩn thoắt hiện rồi biến mất vào bóng đêm.
Liên tiếp bị Nguyễn Hưng đè đầu sỉ nhục trước đám đông, Nhị hoàng tử Nguyễn Thần hiển nhiên đã mất hết kiên nhẫn, không thể chờ đợi thêm được nữa.
Gã muốn tận mắt nhìn thấy cảnh tượng Lâm Hi bị đâm chết thảm thương, muốn nhìn thấy Nguyễn Hưng rơi vào cảnh đau đớn tuyệt vọng cùng cực để rồi lại suy sụp, biến thành một tên phế vật sống dở chết dở như thuở ban đầu!
Trên vòm trời đêm, muôn vì tinh tú lấp lánh tỏa sáng rực rỡ.
Rảo bước rời khỏi phủ Thừa tướng, Nguyễn Hưng nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay ngọc ngà của Lâm Hi. Cảm nhận được sự bất an cùng nét u sầu đang phảng phất nơi khóe mắt nàng, hắn khẽ bật cười trêu chọc:
“Sao thế? Nàng đang ghen đấy à?”
Thân thể mảnh mai của Lâm Hi khẽ run lên, nàng vội vàng lắc đầu chối quanh:
“Làm… làm gì có chuyện đó, thần thiếp làm sao dám ghen tuông bậy bạ chứ!”
“Còn dám mạnh miệng bảo không ghen sao? Vậy cớ sao vừa bước chân ra khỏi cổng Tướng phủ là gương mặt đã xịu xuống ủ rũ như thế kia? Người ngoài nhìn vào còn tưởng bản điện hạ đang ức hiếp, bắt nạt nàng đấy.” Nguyễn Hưng bật cười sảng khoái.
“Thiếp… thiếp hiểu rõ Điện hạ là bậc Trữ quân của một nước, ngày sau tuyệt đối không thể chỉ có một bóng hồng bên cạnh. Mai này khi ngài đăng cơ xưng đế, hậu cung ắt sẽ có tam cung lục viện, phi tần giai lệ nhiều vô số kể. Thiếp hiểu rõ phu quân vĩnh viễn không thể nào thuộc về một mình thiếp…”
“Với thân phận hèn mọn của thiếp, nay có thể danh chính ngôn thuận trở thành Thái tử phi của chàng thì đáng lẽ ra thiếp phải biết đủ mà cảm tạ trời đất rồi. Thế nhưng… tận sâu đáy lòng, thiếp thực sự không tài nào khống chế nổi cảm giác nhói lòng khó chịu ấy…”
Lâm Hi im lặng trong giây lát rồi khẽ cúi gầm mặt, đôi mắt phượng ngấn lệ rưng rưng như chực trào ra, cất giọng nghẹn ngào.
“Nha đầu ngốc nghếch này, bất kể sau này trời đất có đổi thay ra sao, nàng vẫn mãi mãi là Thái tử phi kết tóc duy nhất của ta.”
Nguyễn Hưng mỉm cười dịu dàng.
Nơi đáy lòng vừa dâng lên một luồng cảm xúc ấm áp, hắn đang toan vươn tay ôm trọn giai nhân vào lòng thì bất chợt đôi tai hắn khẽ động đậy.
Đồng tử Nguyễn Hưng đột ngột co rút mãnh liệt, hắn lập tức quay phắt đầu nhìn về phía màn đêm xa xăm.
“Có biến? Trong kinh thành Đại Việt này từ bao giờ lại xuất hiện một cao thủ mang khí tức khủng khiếp đến mức này?”
Luồng khí tức nội lực của kẻ này dẫu chưa thực sự đả thông hai mạch để bước chân vào cảnh giới Tiên Thiên, nhưng khoảng cách cũng đã cận kề trong gang tấc!
“Hậu Thiên Đệ Thập Trọng… Cao thủ Siêu Nhất Lưu tuyệt đỉnh?”
“Hướng di chuyển kia… chính là cấm địa Hoàng cung!”
“Không rõ là nhân vật phương nào đến quấy nhiễu. Mảnh đất Đại Việt này ngày sau ắt thuộc về tay bản tọa, kẻ nào dám cả gan nuôi dã tâm nhúng chàm… Hừ!”
Đôi mắt Nguyễn Hưng hơi nheo lại, từng tia hàn quang sắc lạnh lóe lên dữ dội.
Hắn lập tức đưa ra quyết định dứt khoát.
Cúi đầu nhìn Lâm Hi, hắn cất giọng trầm thấp dặn dò:
“Lâm Hi, với thực lực Hậu Thiên Đệ Thất Trọng hiện tại của nàng, tự mình quay trở về Thái tử phủ chắc chắn sẽ không gặp trở ngại gì. Ta có việc hệ trọng bắt buộc phải rời đi một chuyến, sẽ nhanh chóng quay về ngay, nàng tuyệt đối không cần phải lo lắng cho ta!”
“Vâng, thưa Điện hạ!”
Thân thể Lâm Hi khẽ run lên, ngoan ngoãn gật đầu đáp lời.
Nàng nghe rõ mồn một vẻ nghiêm trọng khác thường trong ngữ khí của phu quân, đương nhiên sẽ không bao giờ làm nũng hay quấy rầy chàng vào những thời khắc quan trọng như thế này.
“‘Bích Hải Vô Lượng Công’ của ta hiện nay tuy mới chỉ đạt tới Hậu Thiên Đệ Ngũ Trọng, thế nhưng tuyệt học truyền thừa từ Thần giới quả nhiên danh bất hư truyền, lại có thể giúp ta dễ dàng khóa chặt hành tung của một cao thủ Siêu Nhất Lưu Hậu Thiên Đệ Thập Trọng như ngươi!”
“Ha, để xem đêm nay rốt cuộc là con chuột nhắt nào muốn khuấy đảo phong vân tại đất kinh kỳ này!”
Sát ý ngập trời bùng cháy dữ dội trong đáy mắt Nguyễn Hưng.
Hắn khẽ vận chuyển chân khí, thân hình nhẹ tựa lông hồng nhún chân tung người vút lên không trung!
Khinh công tuyệt đỉnh lập tức được thi triển, thân ảnh hắn chỉ trong chớp mắt đã hóa thành một vệt tàn ảnh mờ ảo, thần tốc hòa mình vào màn đêm sâu thẳm.
Tốc độ của hắn nhanh như tia chớp xé gió, nhưng toàn bộ khí tức chân khí lại được thu liễm hoàn hảo, tuyệt đối không để lộ ra nửa điểm sơ hở.
Từ một khoảng cách an toàn, Nguyễn Hưng lặng lẽ bám sát theo bóng đen bịt mặt phía trước. Nhờ vào đặc tính dung dưỡng khí cơ thần diệu của “Bích Hải Vô Lượng Công”, cộng thêm kinh nghiệm ẩn nấp thượng thừa của một cự ma, hắn hoàn toàn không bị đối phương phát giác.
Chỉ trong vòng mười mấy nhịp thở ngắn ngủi, hai thân ảnh đã nhanh chóng áp sát cấm địa Hoàng cung Đại Việt.
“Ừm, mục tiêu xâm nhập của kẻ này quả nhiên là cấm địa hoàng cung!” Đồng tử Nguyễn Hưng khẽ co rút lại.
Ở một con ngõ vắng phía sau, Lâm Hi đứng nhìn theo thân pháp phi hành nhanh như quỷ mị của Nguyễn Hưng mà không khỏi kinh ngạc, khẽ thốt lên:
“Nhanh quá! Thân thủ võ công của phu quân quả thực bấy lâu nay đã giấu kín quá nhiều… Với tốc độ kinh hoàng bực này, thực lực thực sự của chàng rốt cuộc đã chạm tới cảnh giới khủng khiếp nào rồi?”
Khi bóng dáng Nguyễn Hưng hoàn toàn khuất hẳn sau màn đêm, Lâm Hi liền thu hồi tâm trí, không dám chần chừ thêm. Nàng xoay người, khẽ vận chuyển chân khí tăng nhanh cước bộ, thần tốc hướng về phía Thái tử phủ để chờ đợi phu quân trở về.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận